
NGỌC VỀ HỢP PHỐ LUNG LINH

Qua rằm, Trăng muộn – chờ mây
Rủ nhau lên xứ hương bay hoa cười
Mây đi từ phía mặt trời
Còn Trăng, từ biển – một đời Trăng yêu
Đây rồi, tới xứ bồng phiêu
Đây rồi gió hát những chiều mộng mơ
Đây rồi, trời nối đường tơ
Mây ôm Trăng, thỏa đợi chờ nhớ nhung
Muôn trùng hương tỏa màn sương
Ngây ngất lời ngọc thơ buông vị đằm
Vi vu xanh ngát ngàn thông
Bừng bừng ngọn lửa yêu thương bao ngày
Trăng cười, nghiêng mặt vào mây
“Nhớ em không hỡi mặt trời của em?”
Mây ôm lấy mái tóc mềm
Rằng: anh lãng tử lang thang giữa trời
Nào đâu xứng Thái dương nào!
Chỉ mong một kiếp nô tày cho em
Chỉ mong trời nổi gió lên
Để đưa em đến giữa miền đắm say
Để Mây ôm mãi Trăng trôi
Thở vào nhau những trào sôi đọa đày
Sá chi hai tấm thân này
Sinh ra là để cho ngày trong nhau
Lời trao vàng đá ngọc châu
Đời buông nhau đón đời nhau trôi về
Cần không? Hẹn ước nguyện thề
Khi lòng đã quyết tìm về đắm say!
Cần nhau, ta mãi cần ta
Tình nồng ấm, dẫu phong ba một lần
Trăng lên từ biển về ngàn
Mây chờ sẵn đón ngang đường Trăng đi
Quấn vào nhau mối tình si
Trộn, hòa, đan, xoắn, xiết, ghì.. (ôi chao!)
Hương Trăng dịu ngọt đằm sâu
Cho mây rúc, quấn lên đầu dưới chân
Ôm quàng vào chỗ eo thon
Đè lên ngực tỏa mùi hương núi ngàn
Môi tìm môi giữa nồng nàn
Ong rúc vào chốn nhụy nồng của hoa
Chim bay vào bướm la đà
Cá bơi trong nước hát ca vẫy vùng
Đâu đây như tiếng hoa hồng
Mùi hương dạ lý ngát nồng quện nhau
Non thề biển hẹn tìm châu
Cho ngày thở dốc nhịp cầu thế nhân
Ngọc về hợp phố lung linh
Tương phùng hạnh ngộ cõi tình thiên thu
.