Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

Hiển thị các bài đăng có nhãn Làng Văn Kim Cổ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Làng Văn Kim Cổ. Hiển thị tất cả bài đăng

14 tháng 10, 2017

** EM GIỐNG..

EM GIỐNG.. 
(*Chợt cảm hồn thơ Nữ sỹ HxH)

Phận em là phận ốc nhồi
Bà Hồ.. nói đám cỏ hôi em nằm

Lỗ trôn em, ngó ngoáy chàng
Măn mo mó máy nhựa càng nhớp tay

Cờ đâu đánh giữa ban ngày
Lên xe, ghểnh sỹ, pháo bày.. hai hông

Thân em vừa trắng vừa tròn
Qua bao bóp nặn vẫn còn nguyên.. kem

Dẫu rằng da mít da em
Nhưng trong múi thịt dày mềm mát tay

Ngày em cấy, tối đêm cày
Đời em ba cối bảy chày vẫn.. son

Cám ơn Nữ sỹ Xuân Hương
Em ngoan nên dẫu chửa chồng mà.. con!

Chửa chồng, không! chửa người dưng
Trầu vôi quẹt lắm cũng sưng cái.. nòn"

Cái nòn lại đỡ cái con..
Quanh đi quẩn lại chỉ còn cái thân

Người chơi đu đợi mùa xuân
Nhún lên nhún xuống hồng quần tuột ra

Chơi rồi cọc nhổ, vui qua..
Bỏ không cái lỗ "đồ ma sự đời"

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

10 tháng 10, 2017

** HÔI HỔI MỘT DÒNG THƠ

HÔI HỔI MỘT DÒNG THƠ

Hôi hổi - một dòng thơ Đình Nguyên
Nói toạc lòng mình giữa thanh thiên
Chim ri nhảy nhót trong lùm bụi
Ưng điểu bay riêng hẳn một trời.

Hôi hổi là hơi thở hồn ai
Đang sống trong yêu, tiệc trời bày
Người viết thành thơ như lửa cháy
Nộ cuồng hơn thác lũ quyên thây

Hôi hổi làn da giữa cơn yêu
Xé vải, hất mền.. tới vần hay
Dòng thơ bạo liệt trong lịch lãm
Lãng tử trọng tình theo nghĩa say

Hôi hổi là khi môi xoắn môi
Hai bờ, bốn phiến, tám lần bôi
Thanh quản rồ lên lời trầm đục
Hồn thơ hung tợn nhịp muôn đời

Hôi hổi là khi cháy rừng cây
Cây.. rêu, thảo dã xõa lưng đèo
Thơ tả bừng sôi, hôi hổi phả
Hầm hập như lửa táp rong rều

Hôi hổi - dòng thơ rạo rực yêu 
Cội nguồn, động lực.. cuộc phiêu lưu
Hôi hổi làn môi em nóng ướt
Ngàn năm lãng tử.. Cuộc trời đày

Hôi hổi - dòng thơ cháy muôn đời
Đường trần vạn ngọn gió rong chơi
Vạn tiệc phù vân hương cứ tỏa
Nên tiếng lòng ngân điệu đàn thơ

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

26 tháng 11, 2016

Gió chả cần có mắt nên cứ thổi..


 
WOW!

Gió chả cần có mắt nên cứ thổi, để vô tình ta mãi được là ta
 
Hình ảnhLỜI DẪN của TÁC GIẢ:
Thật bất ngờ, tôi
nhận được bài phản hồi của Nữ sỹ ĐẶNG HÀ MY từ GERMANY khi gặp tập thơ tôi: 

NẾUKHÔNG THỔI, GIÓ KHÔNG LÀ GIÓ
Tôi rất bất ngờ
về tính nghiêm túc trước công việc của HÀ MY từ cách dùng đại từ nhân xưng
“TÔI” khi viết bài (thường ngày đàm đạo thì HÀ MY xưng hô anh, em), đến tính
chuyên nghiệp trong phê bình văn học, bài viết của HÀ MY làm tôi ngỡ ngàng về
sự mâu thuẫn giữa văn, thơ HÀ MY vốn rất thích tự do, lối viết phóng khoáng, lảng bảng rong chơi, hiện đại & giàu hình tượng... với tính chặt chẽ đến khắt khe khi phê bình tác
phẩm người khác
Tôi vốn đã quen
với cách hay dùng từ tươi mới lạ lẫm của HÀ MY nhưng vẫn bất ngờ khi HÀ MY dùng
những cụm từ hiếm khi nghe đến mức khó tri luận hoặc gây sốc...
Cám ơn HÀ MY đã
có những nhận xét và đồng cảm với với thơ tôi, nhờ thế mà HÀ MY đã viết thật
nghiêm túc, công phu và tâm huyết...
Thực tế, đó là
một bài phê bình văn học như của Nhà lý luận phê bình chuyên nghiệp.
Tôi muốn đăng ra đây chia sẻ với bằng hữu, bạn đọc... bài phản hồi của Nhà thơ, nhà văn: Nữ sỹ
ĐẶNG HÀ MY không chỉ vì giá trị của bài viết mà con mong nhận được nhiều bài của mọi người đánh giá mổ xẻ từ những góc nhìn khác chứ không chỉ những câu khen chê tùy hứng:
  
 THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN: RAO CÁI TRẦN TÌNH VỚI ĐỜI.                                                              
Đặng Hà My
 
DefaultTrên tàu đi tới tương laiSao đơn côi giữa rừng người ngược xuôi (Thi Yên Đình
Nguyên)
Gì nữa đây, anh hay tôi đấy?
Default“tôi đi tìm một tấm lòngtìm người tri kỷ tri âm bên đời…“
Thì đã đành, người làm thơ hay người viết
văn đều thế. Cứ hai thái cực: 
tôi như đang trôi trên dòng nước, lướt qua
cả hai bờ cuộc sống (R.Tagore)
Trăn trở… và gào! Không có ai nghe thấy cái
sâu thẳm từ cõi lòng mình, tri kỷ ở đâu? 
Thật rỗi hơi hết chỗ nói.
261654  261654
Âu là khi thất vọng, ngồi ôm bút viết…thấy
tri kỷ nhảy ra, múa – hát! Ta đó, TRI KỶ CHÍNH LÀ TA!
Tôi cũng đã và luôn nghĩ tôi là tôi, và tri
kỷ cũng là tôi.
Có chăng, khi đọc của ai đó, tôi phải nén
cái tôi lại. Để tình tự với tri kỷ của người khác.
Thiên hạ có người cho tôi là tự kiêu. Và
tôi cũng thích khi được họ nói vậy. Mình không lớn hơn cái kiêu hãnh
kia, nên mạo muội chả dám thanh minh hay so bì.
261573261573 
Có những câu chữ của TYĐN:
DefaultNhiều khi đồ giả không làm ta đau…
Default(Nửa sự thật thì không là sự thật)
 
Thiên hạ nhiều cái quanh co, thật giả đan
xen, trí tuệ cũng vậy. Thôi thì tôi cứ bước thấp bước cao để mà
ngẫm theo những trằn trọc của anh. Nghiệm ra những chua chát thói đời
mà tôi cũng như nhiều ai khác đã từng gặp phải.
Có khi muốn – thèm viết về một cái gì
đó, như thư tình chẳng hạn, đó là cái dễ tiếp cận nhất, nhưng than
ôi, vì:
DefaultThế giới chọn mười thư tình hay nhấtThì một bức của NAPOLEON (TYĐN)
Anh thất vọng, hay tôi thất vọng? chả ai
thất vọng cả, vì nghị lực từ tâm mình mà ra, thư hay nhất cũng từ
tâm mình mà thôi, cứ cho mình cái quyền ấy đi, là gió,
gió chả cần có mắt nên cứ thổi, để vô tình ta
được là ta
, có lẽ ta sẽ là một trong mười bức thư tình kia chăng, ta
viết hay ta là nhân vật:
DefaultNếu không thổi, Gió không là GióGiữa ái tình, Ta mới là Ta…”
Tôi cũng có một câu: Bao nhiêu là lá mà
gió lẻ 
(ĐHMy)
Vì vậy, khi mở tập thơ của anh ra, đó là
ấn tượng và sự đồng cảm đầu tiên của tôi.
 
DefaultTôi đọc anh theo cách của tôi.
Có vài bài, lướt qua…đọc sang bài khác.
Sau vài phút, quay lại đọc bài vừa lướt qua…lại thấy tâm hồn anh tỏa
sáng trong từng câu chữ.
Ai làm thơ chả yêu thơ mình, con mình sinh
ra, dù thế nào chăng nữa cũng là máu là huyết. Nhưng để „bắt“ mình
yêu thương con của người khác, âu phải là thế nào?
Tự mình lúc này cho mình cái quyền, cao
hơn tất thảy, kiêu hãnh…
 261651261651
Vậy là nhà ngươi đã chinh phục được cái
bản tính lẳn khẳn của ta. Ta đang được quyền săm soi, đọc của người
khác như đang đi giữa chợ người. Cái đầu mình thì nhỏ, cái bán cầu
trái vùng não thì lại càng nhỏ, vào trung tâm não lại nhỏ nữa, nhỏ
cho đến khi chỉ thấy một chấm bằng hạt đỗ xanh, từ đó lại tỏa ra
những trực cảm phóng đi muôn hướng.
Dứt khoát, ta không chỉ nhìn thấy câu tứ
đẹp, mà ta còn nhìn thấy rõ cả tật xấu của nó. Và ta chấp nhận
cả cái đẹp và cái xấu của nó. Bóng mình trong gương còn bị lộn
ngược, dù sao đi chăng nữa, mình vẫn thanh thản khi nói ra được cái
ẩn ý trong cái trào phúng, sự thông minh và lối so sánh ẩn dụ tinh tế,
với các dòng trích của TYĐN mà tôi tâm đắc:
260079260079
Default“Cá thờn bơn lấy hông làm bụng.lấy một bên làm dưới không thích giống ai thích mình là mình...” (cá thờn bơn)
------------
DefaultAi khôn nhất: lấy lưới Tình làm võng
Ai giỏi nhất: ra được khỏi lưới Tình
Ai dở nhất: coi Tình như tấm lưới
Người hay nhất là ngụp lặn trong Tình...” (Nào ai).
------------
Default“Ai về với xứ tương lai:
cho tôi gửi ké cuộc đời của tôi
Ai cho tôi quá giang đời:
thì tôi xin lấy chính đời trả công.” (Lời rao)
------------
DefaultThèm hoang dại giữa văn minh
Thèm chút nghĩa tình giữa nơi thù hận (Thèm)
------------Hình ảnh
DefaultThành bài thơ rồi đó
Bất tận đến ngàn sau
Đến vạn kiếp muôn đời
Một vần thơ… chảy mãi.
------------
Và tôi mê, khi anh lồng cái dân gian rất
Việt trong bóng thằng Bờm theo tư duy và lối ví von của các bậc tiền
nhân thưở xưa, được lớp hậu duệ tri ân:
DefaultCười rằng: Bờm thật dại khờBỏ bao thứ quý, lấy xôi mà cười...
Sướng! Ngẫm và cười, cuộc đời hay thế,
đáng sống thế!  
 Photobucket
Hình ảnh Tập thơ NẾU KHÔNG THỔI.. của anh có đến gần 300 trang nên còn rất nhiều bài đáng đọc và suy luận, nhưng tôi cũng chỉ là người khách hồng trần thoáng bay ngang qua
những dòng chữ... ghé lại, cảm nhận...và đi... những bước đi của một tri âm tri kỷ

           Xin chúc nhà văn, nhà thơ ThiYên ĐìnhNguyên cứ rao cái trần tình với đời như thế.
  
                                               Germany 20.06.2012.
                                                       Đặng Hà My.
  good-night-wish-51.gif
 

19 tháng 7, 2016

** RA NGƯỜI, RA ĐÀN ÔNG

RA NGƯỜI, RA ĐÀN ÔNG
(*Nhớ Nguyễn Công Trứ)

Đã sinh ra giữa đất trời
Phải làm gì đó ra người đàn ông*
Nếu là con kiến, cọng lông
Thì đời luôn cứ cong cong.. đáng gì


Cao ưng điểu, thấp chim ri
Kẻ bò dưới đất kẻ đi.. trên trời
Hiền nhân trí kiệt ở đời
Nào ai lại sống như người đã "ao"


Uy danh ngời, ý chí cao
Đàn bà theo đó gởi trao phận, tình
Trước khi nói chuyện chiếu giường
Đàn ông phải chứng tỏ mình super


Vậy nên câu chuyện giống nòi
Hổ phụ hổ tử bảy đời oai phong
Điệu dáng thần thái đàn ông
Ngời ngời nét tướng rồng long phi phàm


Trong đầu là chuyện cao thâm
Dân an quốc thái trở trăn nặng lòng
Khác xa tép nhủi, ròng ròng
Quẩn quanh giặt ủi áo quần nấu cơm..


Đàn ông cốt ở tầm nhìn
Kình ngư phi phụng tỏ rành nông sâu
Khó cho mình dễ cho người
Có trách, trách kỷ.. hậu rồi trách nhân


Đàn ông phải đáng đàn ông
Phải đau thiên hạ nước non sự đời
(..Thẹn cho phường lũ mặt dày
Cướp công thì giỏi thì hay bất ngờ


Tụ bè kéo cánh dựng cờ
Ma lanh tráo trở một bầy vô lương
Còn chi đáng mặt đàn ông
Lòng nhân teo tóp, lương tâm cụt què


Chỉ rặt thủ đoạn ba que
Tranh quyền đoạt lợi bè nhè tục danh
Chờ trông chúng tự tốt lên
Khác chi mong đĩ trở thành thầy tu


Vận thời đang buổi âm u
Giặc ngoài nhử thính chúng bu như ruồi...)
Nên chăng thôi kiếp làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo*

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

15 tháng 5, 2016

** Tranh Bùi Xuân Phái minh họa thơ Hồ Xuân Hương

Đỏ tái mặt xem tranh Bùi Xuân Phái minh họa thơ Hồ Xuân Hương

Mỹ thuật - Tạo hình
Đăng ngày Thứ năm, 25 Tháng 4 2013 09:13
Những ý thơ gợi tình của nữ sĩ Hồ Xuân Hương được khắc họa sinh động qua nét bútphóng khoáng của cố danh hoạ Việt Nam.
Đó là bộ tranh của họa sĩ Bùi Xuân Phái vẽ theo ý thơ của Hồ Xuân Hương, được cố danh họa thực hiện từ năm 1982 đến 1986. Bộ tranh này hiện do người con trai của ông là họa sĩ Bùi Thanh Phương lưu giữ. Gầy đây, nhiều tác phẩm trong bộ tranh đã được giới thiệu trên mạng.
Một đèo, một đèo, lại một đèo
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo
Cửa con đỏ loét tùm hum nóc
Hòn đá xanh rì lún phún rêu...
(Đèo Ba Dội - Hồ Xuân Hương).
Lắt lẻo cành thông cơn gió thổi
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo
Hiền nhân quân tử ai mà chẳng
Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo
(Đèo Ba Dội - Hồ Xuân Hương).
Thân em như quả mít trên cây
Da nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương thì đóng cọc
Xin đừng mân mó, nhựa ra tay
(Quả mít - Hồ Xuân Hương).
Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non
Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn...
(Tự tình - Hồ Xuân Hương).
Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám
Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con
(Tự tình - Hồ Xuân Hương).
Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình?
Chị cũng xinh mà em cũng xinh
Đôi lứa như in tờ giấy trắng
Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh
(Tranh hai Tố nữ - Hồ Xuân Hương).
Trời đất sinh ra đá một chòm
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm...
(Hang cắc cớ - Hồ Xuân Hương).
Cái kiếp tu hành nặng đá đeo
Ṿây mà chút tẻo tèo teo
Thuyền cừ cương muốn về Tây Trúc
Trái gió cho nên phải lộn leo
(Kiếp Tu Hành - Hồ Xuân Hương).
Ngõ sâu thăm thẳm tới nhà ông
Giếng ấy thanh tân, giếng lạ lùng...
(Giếng nước - Hồ Xuân Hương).
Cầu trắng phau phau đôi ván ghép
Nuớc trong leo lẻo một dòng thông...
(Giếng nước - Hồ Xuân Hương).
Cỏ gà lún phún leo quanh mép
Cá giếc le te lách giữa dòng
Giếng ấy thanh tân ai đã biết?
Đố ai dám thả nạ rồng rồng
(Giếng nước - Hồ Xuân Hương).
Mùa hè hây hẩy gió nồm đông
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng
Lược trúc chải cài trên mái tóc
Yếm đào trễ xuống dưới nương long...
(Thiếu nữ ngủ ngày - Hồ Xuân Hương).
Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm
Một lạch Đào nguyên nước chửa thông..
.
(Thiếu nữ ngủ ngày - Hồ Xuân Hương).
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt
Đi thì cũng dở, ở không xong
(Thiếu nữ ngủ ngày - Hồ Xuân Hương).
Mười bảy hay là mười tám đây
Cho ta yêu dấu chẳng dời tay
Mỏng dày từng ấy, chành ba góc
Rộng hẹp dường nào, cẵm một cay...
(Vịnh cái quạt (1) - Hồ Xuân Hương).
Càng nóng bao nhiêu thời càng mát
Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày
Hồng hồng má phấn duyên vì cậy
Chúa dấu vua yêu một cái này
(Vịnh cái quạt (1) - Hồ Xuân Hương).
Một lỗ xâu xâu mấy cũng vừa
Duyên em dính dán tự bao giờ
Chành ra ba góc da còn thiếu
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa...
(Vịnh cái quạt (2) - Hồ Xuân Hương).
Mát mặt anh hùng khi tắt gió
Che đầu quân tử lúc sa mưa...
(Vịnh cái quạt (2) - Hồ Xuân Hương).
Nâng niu ướm hỏi người trong trướng
Phì phạch trong lòng đã sướng chưa?
(Vịnh cái quạt (2) - Hồ Xuân Hương).
Của em bưng bít vẫn bùi ngùi
Nó thủng vì chưng kẻ nặng dùi
Ngày vắng đập tung dăm bảy chiếc
Đêm thanh tỏm cắc một đôi hồi...
(Trống thủng - Hồ Xuân Hương).
Chơi xuân có biết xuân chăng tá
Cọc nhổ đi rồi, lỗ bỏ không!
(Đánh đu - Hồ Xuân Hương).
Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi
Này của Xuân Hương đã quệt rồi
Có phải duyên nhau thì thắm lại
Đừng xanh như lá, bạc như vôi
(Mời ăn Trầu - Hồ Xuân Hương).
Thắp ngọn đèn lên thấy trắng phau
Con cò mấp máy suốt đêm thâu
Hai chân đạp xuống năng năng nhắc
Một suốt đâm ngang thích thích mau...
(Dệt vải - Hồ Xuân Hương).
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc
Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người
Hẹn rằng đấu trí mà chơi
Cấm ngoại thuỷ không ai được biết...
(Đánh cờ - Hồ Xuân Hương).
Theo KIẾN THỨC