
Chuyện
mưu sinh
Anh ta tên là Phác, chắc phụ mẫu muốn khi lớn lên anh ta sẽ
trở thành người thật thà chất phác, Phác mồ côi cha từ nhỏ, hai mẹ con ở căn
nhà quả thực (nhà cấp cho người bần hàn sau cải cách).
Tuy cuộc sống nghèo túng nhưng được cái Phác ta khá sáng
dạ, cũng ngày ngày cắp sách theo lũ trẻ đến trường làng và học môn toán có vẻ
nhanh. Lớn lên gặp thời loạn anh ta vào lính cũng như bao thanh niên khác, bị
thương, chuyển ngành đi học đại học.
Sau ngày thống nhất, Phác ta đi trong đoàn vào nam công
tác về mảng tài chính thuế má gì đó, để cô vợ trẻ lại gửi gắm cho đồng nghiệp
và cấp trên. Chẳng hiểu thế nào mà một thời gian sau nghe đồn ầm lên là cô ta
tằng tịu với “xếp” tổ chức, nạo thai mấy lần. người ta bảo là cô “lo lót” để
được cùng vào nam hoặc anh ta quay ra để hợp thức hoá (đoàn tụ) gia đình nên
mới có vụ trao đổi sướng khổ này, kẻ lại nói họ phải lòng nhau thực sự, cô định
thay nài ngựa bằng kẻ tầm vóc vạm vỡ hơn…
Được tin dữ, Phác ta bỏ cả việc trở ra Hà nội, hằm hằm
đến ngay văn phòng Bộ, trong giờ làm việc trước đông đảo đồng nghiệp ảnh chửi
bới một hồi rồi thộp cổ gã Ác là kia, mắt trừng trừng lửa hận, bàn tay còn lại
nắm chặt kiểu cuốn lá thép như người trong nghề võ thực sự, Phác nghiến răng
bạnh cằm mặt đỏ gay như gà chọi, thoi một cú đấm thôi sơn vào mặt “thủ trưởng”.
Gã ăn vụng kia toé đom đóm, chới với, ôm miệng đỏ loét, loạng choạng nghiêng
đầu vào phía góc cột nhổ ra một bãi máu, nước bọt và… mấy cái răng cửa.
Phác liền nhận được một tờ giấy trắng lốp, trắng hơn cả
hai bàn tay anh ta lúc ấy: Mất việc, mất vợ, mất tất cả!
Về quê ư? Mặt mũi nào với dân làng, mà cái chính là ăn
nói ra sao với tấm thân già da cóc suốt ngày tháng luôn khoe cùng lối xóm: Rằng
thằng con bà giờ làm “lớn”, đi nam về bắc như đi chợ, ngồi máy bay chính phủ mà
cứ như ngồi lôồng cộ (xe kéo phân) ra đồng vậy.
***
XEM TIẾP (Hết Toàn Bộ Tác Phẩm)