Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

9 tháng 12, 2014

** THƯỞNG TRÀ, THƠ, TRĂNGTHU..


(Thơ thẩn toàn Tê)

Thượng tuần, trăng tỏ thưởng thức thơ
Tàn thu thánh thót tiếng tơ than
Tình tang tích tịch, tang tích tịch
Tinh tỉnh tình tinh, tỉnh tang tình

Ta tắm tình ta trong thơ, trăng..
Thả trôi theo tiếng thở thăng trầm
Thiếu thừa thiệt thất.. tình trắc trở
Thấu tỏ trong tim tiết thu tàn

Thánh thót thanh tao thơ tìm trăng
Thướt tha trong trẻo tỏa thơm tràn
Thả tình theo tận trời tim tím
Tách trà thanh thoảng thú thơ trăng

Thôi, tiết thu: ta,thơ, trà, trăng..
Tung tăng theo tiếng thả tơ tràn
Tuyệt thế.. tay thon thích trườn tản
Theo tình tình tới tỏa trầm thơm

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** TRĂNG MỎNG





TRĂNG MỎNG

 
Trăng mỏng như tờ bánh đa nem
Tựdán mình lên giữa đêm tàn
Thút thít một mình trăng túi phận
Gió mải bay về phía không trăng

Trăng lảng trôi về phía mênh mông
Làm bạn cùng mây để bềnh bồng
Trời cũng mỏng như màng bong bóng
Nếu nổ, đâu còn chuyện gió trăng


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** VỊ ĐỜI


VỊ ĐỜI

Hương tình theo gió đến môi em
Mơn nhẹ như nhung ấm như chườm
Mật ngọt phết lên ngào sánh lại
Mỡ bùi thoa xuống lắng đặc thêm
Cứ tưởng đêm buông hương dịu bớt
Nào ngờ rạng duổi vị nồng thêm
Sánh bước bên nhau đời tràn nắng
Sông về với biển sóng thênh thang


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** ĐÂU CẦN, CHỈ CẦN, MÀ CẦN..


ĐÂU CẦN, CHỈ CẦN, MÀ CẦN..

Đâu cần hình thức sơn son
Mà cần có tấm thảo thơm trong lòng
Đâu cần lớp áo loè quanh
Mà cần dung dị nã nền nhã trang
Đâu cần lá ngọc cành vàng
Chỉ cần hoa cỏ tự nhiên giữa đời
Đâu cần đa trí túc mưu
Mà cần cốt cách đượm màu nhân văn
Đâu cần quá đỗi giỏi giang
Chỉ cần tháo vát nhẹn nhanh đủ dùng
Đâu cần quá đẹp quá sang
Mà cần có nét tươi duyên mặn mòi
Đâu cần nếm đủ ăn chơi
Chỉ cần có chút với người biết ta
Đâu cần ngửi lắm hương hoa
Chỉ cần thưởng lãm vài loài đã dư
Đâu cần nếm đủ buffet
Chỉ cần khẩu vị hợp vài dăm ba
Đâu cần chói rực sáng lòa
Mà cần đằm thắm chan hòa tương quan
Đâu cần yêu thứ yêu ghen
Mà cần đặt hết lòng tin trao tình
Đâu cần lý sự, thanh minh
Chỉ cần thỏ thẻ oanh vàng êm tai
Đâu cần xăng xái se sua
Chỉ cần thực dạ để đời xông xênh
Đâu cần gân cốt oang oang
Chỉ cần vừa đủ trong sàng thấy ưng
Đâu cần quá lắm bạc tiền
Chỉ cần có đủ khi cần bán mua
Đâu cần cao giọng được thua
Chỉ cần một chút thi đua với đời
Đâu cần trổ đủ chiêu bài
Mà cần học ở hiền tài chữ tâm
Đâu cần ham hố bon chen
Chỉ cần chút thể hiện mình cũng sêm
...
Đâu cần nhiều mối tơ vương
Mà cần một tấm lòng vàng sắt son
... ... ...

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

5 tháng 12, 2014

** TÌNH CHẢY BÊN ĐỜI


TÌNH CHẢY BÊN ĐỜI

 
Thơ, Ta và Em
Hòa thành cuộc nồng nàn
Như biển sóng muôn chiều
rào rạt sóng
Như gió thét lũ gào
canh tư no giấc ấm

Biển cũng có khi êm
ve vuốt bờ cát nóng
Gió cũng có khi êm
chỉ vi vu man mác
Thơ cũng có khi thơm
như mùi mật mía chín
Có khi lồng lên
ngựa bất kham
hổn hà hổn hển..

Và em giữa nồng nàn
Trong veo hiền lành
liếc xiên làm nũng
Bỗng òa lên những đợt sóng
quá sung man
Ta cũng nóng ran lên
bừng bừng năng lượng
Trao ấn tiên phong
cho những chiến binh
Xung trận
Trườn lên chiếm
những đồi thung
Những ngọt đằm nóng bỏng
Cao điểm của pháo binh
Lính bộ áp la cà
Hòa trộn
Lồng vào nhau
thủy quân lục chiến
Tan hoang

Tan hoang
Vỡ trận rồi
Vỡ thật rồi
Đập nước phá bung
chảy trào tràn
Ngấm vào đến mai sau
Ai vét nốt
những tàn dư
sót lại chút mật nào!
Tiêng tiếc!
thời gian không vô tận!
Cho tình chảy bên đời


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

4 tháng 12, 2014

** Câu chuyện cái U bò trên bàn nhậu


Câu chuyện cái U bò
trên bàn nhậu

 
Một cuộc nhậu rôm rả vì chủ nhà đãi món U bò tái chanh và như trên lúc lắc
Đám bạn đến khề khà hôm đó đều ngũ tuần, bị thời gian đè lên tuổi tác cả mà quái chiêu là chủ nhà lại trải chiếu dưới nền ngồi bệt nên anh nào anh nấy đều vướng cái bụng,
Thi Yên Đình Nguyên có mặt bữa đó bật cười khi nhìn một người bạn vừa chống tay từ từ hạ cái bụng tròn vo xuống rất khó khăn bèn xuất khẩu thành thơ:
Tuổi càng lớn bụng càng to
Phong độ thì xuống lò xo yếu dần
Mọi người cười ngặt nghẽo, đắc chí.
Sau một hồi lai rai, trên trời dưới biển..
Vốn là dân chữ nghĩa văn chương cả nên câu chuyện chuyển hướng sang thơ ca
Chủ sòng nói:
Tôi thích cái thâm thuý trong hai câu rưỡi của Hữu Thỉnh lắm đó các ông:
Đất sống với đất thế nào?
-      Chúng tôi tôn cao nhau.
Nước sống với nước thế nào?
-      Chúng tôi làm đầy nhau.
Người sống với nhau thế nào?
... ...
Một cậu đệ tử chầu rìa chừng như không hiểu lắm bèn hỏi
-      Ý là thế nào hả bác
Chủ nhà:
Mày hỏi nhà văn Đình Nguyên ấy, tao đâu dám múa rìu..
Đình Nguyên cười ruồi:
Đất với đất: thành núi
Nước với nước: thành biển cháu à!
Nhưng khẩu khí đó nhà thơ Hữu Thỉnh cũng có hơi hám kinh dịch, cái hay của ông là biến nó thành của mình.
Một người gật gù rồi nói:
Bái phục hai câu rưỡi của Hữu Thỉnh và cả hai câu vừa nãy của Thi Yên Đình Nguyên nữa chứ, haha.. Tôi dám chắc hai câu của Đình Nguyên rồi sẽ nhanh chóng đi vào cuộc sống cho coi.
Một anh mặt đỏ gay, chuyển tông:
Kể ra trong kim cổ tôi thấy thơ Hồ Xuân Hương thật độc chứ các ông:
Không chồng mà chửa mới ngoan...
Ghê thật! Thời đó mà nói dõng dạc như một lời tuyên bố, tiếng thét xé trời đòi tự do tình dục,.. bênh vực cho chuyện đó đanh thép như vậy…
Người khác chêm:
Thì sau này cũng có những tiếng kêu gào đòi làm chuyện đó giữa ngã ba đường:
Ngày mai thiên hạ tràn đi cả
Giữa ngã ba đường ta với ta
Thật thâm hậu và rành mạch, không chịu thậm thụt trong buồng giữa đêm tối hù..
Một anh ngừng nhai thức ăn cười tủm tỉm vừa rót rượu vào đầy các ly, đoạn mời mọi người:
Các bác bàn thơ hay quá
Chú nói thế tôi biết ngay là chú có câu gì hay đây
Ôi, bác ơi, em mà thơ thẩn gì, ngồi nghe thôi
Nói rồi lại ngồi im tủm tỉm để mọi người giục mấy lần mới rào đón:
Nói thật thì hôm lâu nhậu với mấy ông bên ủy ban sinh đẻ kế hoạch hóa, có cái câu này nhưng em thấy nó bậy lắm, chị em mà nghe được họ dí em chết
Câu gì mà ghê vậy chú, đọc coi nào
Anh này nhủng nhẳng rồi cất giọng:
Hồng đẹp là hồng lắm gai
Gái ngon là gái.. nạo thai nhiều lần
Bậy thật, nhưng câu đó đã đăng trong thơ Bút Tre nối dài rồi mà
Người khác thêm:
Đúng là bậy thật nhưng cũng rất ấn tượng..
Anh khác mặt đỏ tía tai coi bộ phấn khích, đứng dậy xin ngâm hẳn hoi (cũng có màn dạo đầu rằng thì là.. cũng mới nghe được trong cuộc nhậu trước đó.. vv và.. vv..)
Các bác nãy giờ dành nhiều cho đàn bà không hà, tui đọc cho các bác nghe thơ cho đàn ông hẳn hoi nha:
Có râu không kể trẻ già
Mà râu phân biệt đàn bà đàn ông
Xùy, câu đó của mấy bợm bắc đọc hoài
nó còn có mấy dị bản vì nhiều người lý luận râu cũng là lông, mà lông thì đàn bà còn nhiều hơn đàn ông ấy chứ.
Thơ đàn ông chắc cả nhà nghe bài này rồi nè: nó được làm chính giữa bàn nhậu mới đã chứ:
Khi sung sức lại quá nghèo
Đến khi sung túc lại.. teo mất rồi
Ngày xưa kéo pháo qua đồi
Ngày nay lết pháo qua đu.. ùi của em
Bài đó dài, nhiều dị bản, có khá lâu nay rồi, thơ hội đồng mà.
Có câu nào còn nóng như món U bò hôm nay không?
Người kia hào hứng:
Có chứ, tôi đọc câu thơ lấy cảm hứng từ cái U bò nha?, nhưng các bác phải hứa là không để lọt ra ngoài tới tai phụ nữ nha:
Con bò chỉ Một cái U
Đàn ông Một "Đó" thì ngu hơn bò
Cái gì, bậy nào: Đó là Đó Lờ bắt cá hả? 
ừhm
Ui trời ơi, là đàn ông mà cả đời chỉ biết có mỗi một cái Lờ ôn lôn huyền a hả?
Mọi người cười sặc, một người nói:
Câu ấy khi ra đời còn dữ dội hơn kia, nhưng sau phải đổi lại cho đỡ bậy đi rồi đó:
Con bò có Một cái U
Đàn ông Một vợ thì ngu hơn Bò
Wow, thơ gì mà mất đạo đức vậy trời, vừa nãy nói phụ nữ nạo thai, giờ đàn ông thì nhiều vợ.. Bậy bạ quá, hồ đồ quá
Để cho câu chuyện nhậu thanh tao lên, Đình Nguyên lái sòng nhậu sang hướng đối đáp xướng họa:
Đến giờ vẫn chưa có ai đối lại được câu Da trắng vỗ bì bạch, nay lại có một câu khác tuyệt không kém:
Đến Vinh mới thấy nhục
Tất cả ngừng nhai gật gù, uống một tuần khác, cụng ly rôm rốp, cười vang rồi lại im lặng suy nghĩ..

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


 

1 tháng 12, 2014

** NUỐI HOÀI NGHĨA MẸ - MẸ ƠI


NUỐI HOÀI NGHĨA MẸ - MẸ ƠI

Ngày tháng, tiếp tháng ngày kế tiếp
Dòng đời trôi mải miết ngàn năm
Nhớ thương chồng chất chất chồng
Cõi lòng trĩu nặng nỗi niềm ruột gan

Từ ngày Mẹ không còn sướng khổ
Không đa đoan nần nợ ba sinh
Mẹ về với chốn thần tiên
Còn con bước tiếp miệt trần nắng mưa

Con luôn ngoái lòng về tình Mẹ
Công ơn Người trời bể không so
Mẹ Thầy sinh dưỡng, chăm lo
từng ngày từng bữa, lời ru thâm tình

Con quyết ráng học hành (thời trẻ)
Để vui lòng Thầy Mẹ kính yêu
Lớn lên nung chí  làm người
Đi trong thiên hạ cao đầu sải chân..

(Nhiều khi sướng, không cần giàu có
Người ta khen con cái lớn khôn
Trưởng thành luyện chí lập thân..
Thì cha mẹ sướng còn hơn được vàng)

Mẹ ơi, ở chốn linh hồn ở
Đừng lo con vất vả chợ đời
Mẹ ơi câu chuyện làm người
Khi còn sống Mẹ đã cười đấy thôi

Con khơi được niềm vui cho Mẹ
Mẹ tự hào cười mắt nhăn theo
Với lòng nhân hậu vô bờ
Tháng ngày vui sống là nhờ cháu con

Ngồi bên mộ hình dung về Mẹ
Cả cuộc đời vất vả hy sinh
Bổng trầm lo cuộc mưu sinh
Ra đi nhẹ nhõm trong tình yêu thương

Bông hồng thắm ngực con trống lạnh
Nơi buồng tim hoang vắng tràn loang
Đâu rồi bóng Mẹ trùm râm
Như xoè đôi cánh che lên cuộc đời

Tờ lịch mới in ngày giỗ Mẹ
Ngày đau thương, con trĩu lòng thơm
Đâu rồi ánh mắt Mẹ hiền
Chứa chan trìu mến vô vàn bao dung..

Con nhớ quá, nhớ từng chuyện nhỏ
Từ cối trầu Mẹ giã để ăn
Hàm răng cái rụng cái còn
Quả cau cứng Mẹ phải giần bấy ra

Đến chuyện lớn con vào lính chiến
Đạn trên đầu, bom nện sau lưng
Mắt nhòa lệ đẫm mi hoen
Mẹ đau xoắn ruột, xương khan héo mềm

Trầm bổng quá kiệt mòn sức Mẹ
Lá khô dần chẳng thể nuối thêm
Ngoái nhìn trần thế rồi buông
Mắt nhòa khép lại nhẹ nhàng Mẹ đi..

Ôi, vẫn biết sự đời vạn thuở
Thác là về, ở mới mong manh
Cõi trần - quán trọ thời gian
Mà sao hụt hẫng đau lòng nát gan

Ngày giỗ Mẹ con thường thiền tĩnh
Một mình con ngồi lặng suy tư
Cho lòng hiếu ngấm sâu hơn
Tạc vào tim: nghĩa Mẹ hiền kính yêu

Con chỉ muốn sà vô lòng Mẹ
Nũng nịu như thời bé ấu thơ
Vĩnh vòi đòi bú sữa thơm
Trong ngày giỗ Mẹ, ngày con mất Người

Ôi,Mẹ đã buông rời con cháu
Một mình nương theo gió chia ly
Đến nơi Chúa gọi Mẹ về
Vĩnh hằng ở cõi thiên kỳ lung linh

Nơi trần thế dõi trông vô vọng
Nỗi lòng này tỏ tận cao xanh
Rằng con trăm nhớ ngàn mong
Linh hồn Mẹ vẫn bên con suốt đời

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
*Viết sau mùa Vu lan,
(Trước ngày giỗ Mẹ hiền 10.11al.)

** ĐÔNG VỀ


ĐÔNG VỀ

Đông đã về sao hỡi gió đông?
Cúc nán cười trong nắng thu tàn
Trời trải hai mùa xuân rồi hạ
Thu đến thu vàng đông lấn sang

Nhớ tuổi vào xuân mơ viển vông
Hạ cháy bùng lên giữa.. nồng nàn
Thu chảy ngọt đằm loang nhoẹt vải
Linh đình hoang dại tận sang đông!

Ngẫm bước đời trong thu hạ xuân
Dọc ngang trận mạc luận anh hùng
Những giọt sương tan trong nắng nóng
Vải lụa nhăn nhàu trên nệm chăn

Ôi tuyệt làm sao giữa thu quang
Phú quý giai nhân phú sang tình
Trượng phu rồi cũng dừng chân bước
Ưng mãn một nường mây mẩy sang

Lòng quyết cùng lòng trong cõi thương
Dìu nhau nhảy bản nhạc êm đềm
Cập nhật man hoang lồng hiện đại
Xoắn xiết đôn lồng tung bụi nham

Ngựa bớt bất kham khi chớm đông
Du dương êm ái tiếng vĩ cầm
Đằm ngọt ân tình, tình đến nghĩa
Hôi hổi mềm dần trong cảnh đông.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** ĐÊM ĐIÊN


 ĐÊM ĐIÊN
 

Đêm bàng mùi cỏ hăng heo
Lá nhàu rột roạt giẹp theo.. trở mình
Da nào hương lựng dịu thơm
Ngần lên như có dạ quang, led đèn
Em nằm trên thảm đời anh
Anh nằm dưới nệm lòng vàng than em
Cội nguồn hương ứa chảy men
Cho anh nhấm nháp chóp ham cuối lòng
Trườn lên trên đỉnh non ngàn
Như dang chân đánh bản đàn sô lô
Say về mô, tỉnh đi mô
Quấn vào nhau miết ê chô chộn lòng
Vào đi, cho biết tận cùng
Có ngai vàng lẫn long sàng đợi vua
Tôi, Quân chẳng kể được thua
Cùng nhau ân sủng cho vừa thói ham
Lồng lên kìa ngựa bất kham
Cơn điên kéo đóa cột khùng vào nhau
Trầu nhai ngấu nghiến chụm cau
Vôi bôi nước thắm tận sâu bộn lùng
Đến đây rồi - cửa thiên cung
Bước qua đi - để buốm bồng chin vô
Lửa ngùn chụt cháy trong lò
Bùng lên đốt cả ngân hà trăng sao


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** GIỌT ĐẮNG CÀ PHÊ


GIỌT ĐẮNG CÀ PHÊ

 Tí tách từ từ thong thả rơi
Chào bã nước bye chẳng một lời
Đen đen sánh sánh tê tê lưỡi
Đỏ đỏ ngầungầutái tái môi
Đặc quánh nhân gian bao trầm bổng
Lãng nhách cuộc đời bấy giáng thăng
Thì ra khi đắng hòa với ngọt
Làm tỉnh cơn mê kiếp con người

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN