Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

11 tháng 10, 2014

** CÓ PHẢI


CÓ PHẢI (?)
 
Có phải như là ta đang mơ
Cửa khẩu hồng hoang rộng.. đón mời
Một đóa đường loan thừa ngọt đặm
He hé lửa tình cho man thơ

Có phải cùng mây ta đang bay
Đường về cõi mộng quá ngây khờ
Găp một nàng tiên.. ru tình ái
Sorry, ta đã có phương đằm

Có phải chăng là ta đang mong
Nhập gộp cõi tiên với miệt trần
Đi cũng như bay, say như tỉnh..
Chay mặn cùng nàng trong xứ tiên

Có phải ta gặp tiên nhân gian
Mà thơm nồng nóng bỏng si cuồng
Tắm nước tình hây hôi hổi thở
Trong biển vô ngần hương chảy loang

Có phải anh là siêu.. không em
Mà như Ngọc Đế giữa hồngtrần
Sao em tuyệt thế? Sao tuyệt thế?
Tiên được một phần em không em?

Thuyền tình bến mộng em bên anh
Mái chèo khỏa nước ứa miền đam
Rồi sóng lòng dâng lên cực lạc
Cho cả hai hồn tan chảy men..!

Khi sóng lòng dâng trên cực lạc
Ta có cần chi nữa không em.
 
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** Công Phu Quá Đỗi Tạo Hóa ơi


Công Phu Quá Đỗi
Tạo Hóa ơi
 
Công phu quá đỗi Tạo hoá à
Muôn hình vạn trạng.. ấy loài hoa
Mỗi màu một loại: mắt lạc mất
trong chốn mê hồn: sinh cháu con*

Cứ ngắm đi nào, giữanhuỵ thơm
Từng đàn hương ngát xăng*bóng nhung
cứ mãi theo nhau tuôn theo gió
Vãi tràn ngậy bổ xông nực chan

Chỉ một loài hoa trên cả Queen
Vương vào trong dạ một mùi riêng
Trên đỉnh hồng hoang tràn giọt nhụy
Tưới tắm lên đời riêng cõi anh

Em chỉ thơm về phương của em
Nơi tình em gửi trọn nồng nàn
Em chỉ thương trao, thương trao hết
Lõi nhuỵ hồn hoa phụng hiến chàng

Ừ nhỉ vì chưng chút điệu đàng
Mải nghe sóng hát khúc lăn tăn
Mà nghĩ hương còn loang trong gió
Ra giữa trời hoang nắng vãi tràn

Em ạ, Cao xanh cứ cao xanh
Thì chàng hiểu thắm sắc tim em
Dẫu chút khù khờ theo man dại
Thì anh cũng tỏ ánh tao đàn

Chàng biết muôn màu muôn mùi thơm
Nhưng nào đâu thể sánh hương em
Chỉ chút ngái nồng thôi đã đủ
Trăm năm lời đá tạc nên nồng..
 
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** SÓNG


SÓNG

Nhàn đầu, ngẫm chuyện trời mây
Rằng sao biển cứ sóng hoài ngàn năm
Bạc đầu rồi sóng vẫn ham
Chồm lên bờ cát ngày đêm, đêm ngày..
Vì trăng, biển có thủy triều
Dập dềnh con nước sớm chiều ròng lên
Vô thường, vô tận, vô biên
Sóng vì gió, gió vì miền hoang vu...
Đời người sóng gió thiên thu
Xuống lên, trầm bổng, buồn vui kiếp trần
Sóng trong lòng cũng từng cơn
Dồn lên dềnh xuống, lăn tăn thều thào..
Vừa vui đó, chợt vương sầu
Bổng trầm trầm bổng lên đầu xuống chân
Vì mình, tình sẽ héo hon

Vì người, tình sẽ ngát thơm ngậy nồng
Sống vì nhau giữa lung linh
Thương trao hết cả chữ tình nóngthơm
Lòng đem ra trải vì lòng
Thềm hoa rực thảm, gối giường gấm nhung
Sóng tình từng đợt rung lên
Trộn đời nhau lại làm nên đất trời
Hoa tàn rữa nhuỵ sẽ rơi
Chỉ tình còn mãi muôn đời không phai

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** MIÊN MAN


MIÊN MAN

Gió làm sóng rướn chồm lên
Em làm nỗi nhớ trùm anh mỏm lòng
Mắt dài theo chuỗi nhớ mong
Cho bao mong nhớ lượn vòng trong anh
Chập chờn mộng giấc mơ nhung
Hồ lô đựng nhớ đầy tràn hai bên
Nhớ sao da diết vậy em
Từng centimet mịn mềm tấm nhung
Môi thơm như xạ như trầm
Ngấm vào tim nóng nao nồng, nồng nao
Mắt đờ đi ướt mi ngà
Trông qua màn nước một tòa long lanh
Anh đưa vào cõi liêu linh
Miên man nỗi nhớ phiêu bồng phongvân
Cuộc yêu ai nhớ nhiêu lần?
Lướt trên bao lớp sóng tình bập bênh
Đua tình chẳng cứ đày thân
Chẳng ham giật giải mà ham thăng trầm
Ham miên man nhớ ngõ hồng
Cửa son mềm nục, mít đường ướt thơm
Một đời nhớ nhớ thương thương

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

24 tháng 9, 2014

** BÀI THƠ TRÊN ĐỈNH SÓNG

BÀI THƠ TRÊN ĐỈNH SÓNG


Sóng
Sóng gào
Sóng gầm gào, gào thét
Ngàn đời rồi.. Sóng vẫn vậy tình ơi
Tình kia cứ trôi
Trên bập bềnh, đỉnh sóng
Trongcái dật dờ phiêu du vô tận
Giữa ngọt lừ hải sản chút nồng tanh
Trai vẹm có mấy lần dạng vỏ đón mặn chan
Aibiết chỉ một lần
Bạch tuộc ôm đàn trứng
Sau những ân tình trứng nở thành đàn từ bụng
Và cũng biết mấy lần cá heo đẻ một con..
Thì ra thế, sóng ngầm nơi bụng biển
Một chuỗi sinh tồn của muôn vạn sinh linh
..Loài người tuổi thiếu niên
nhưng sóng tình đã động
Đến trăng rằm, đôi tám..
sóng rung lên bạo dạn
Thương trao choanh
Thương trao cả về em
từng cơn sóng rùng rùng
Bốc nghi ngút lửa tình bừng ngùn ngụt
Lặn đời cho sóng trùm tuồn tuột
Lưalưỡi liếm môi mình, mật ngào dính ướt
Tình cháy rực
Vải nhăn nhàu, tan hoang miền cực lạc
Sóng trong chàng đuổi riết sóng lòng em
Khôn khờ cũng đến chỗ lâng lâng..
Thôi hết
Để sóng tình còn ngủ
Trong dịu êm tin cậy cõi nhọc nhằn
... ...

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

21 tháng 9, 2014

** NGHĨ VỀ NGÀN SAU


NGHĨ VỀ NGÀN SAU

Canh khuya chênh chếch trăng tà
Ngủ không hết giấc, nhìn ra màn trời
Trăng suông ánh bạc bời bời
Đưa bao giấc mộng sống đời bên nhau

Ngàn xưa cũng ánh trăng này
Biết bao đôi cặp nói lời trăm năm
Nhìn trăng chạnh nhớ chị Hằng
Có còn xanh tóc, có còn nhớ ta

Ta về nơi ấy còn ai (?!)
Gió ngàn thút thít bên đồi lá reo
Đường xuôi vạn lý xa vời
Niềm thương đặt hết vào người ta thương

Cần nhau - song bước dặm trần
Vì nhau - chia sẻ nỗi niềm hao hanh
Cho nhau - mật ngọt mùi hương
của hôi hổi nóng tận cùng giao bôi

Nâng nhau lên tận đỉnh trời
Ngập tràn, róng riết, tơi bời, lung linh..
Đời đáng sống: Sống vì Tình
Nhân văn, cao thượng, đàng hoàng, thong dong..

(Mà chi sống kiếp nhỏ nhen
Bon chen, đố kỵ, tị hiềm, vô ơn..)
Ngàn sau nguyệt vẫn là trăng
Vẫn nhiều người mộng chị Hằng ghé qua

Riêng ta thì vẫn say sưa
Làm thơ khắc tạc.. tình ta với Nàng
Và nàng càng đặm càng xinh
Càng yêu ta.. tới tột cùng đắm say

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** MONG MANH


MONG MANH

Mong manh
sương đậu đọt mềm
Đời mong manh quá
nỗi niềm
mong manh
Hừng đông đem nắng cao dần
Mong manh làn khói mỏng vờn
mong manh
Vô hình ngọn gió
mong manh
Lùa thu chọn lá chòng chành lá rơi
Mong manh
duyên kiếp phận người
Hương yêu loang ấm mỉm cười
mong manh
...
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** MÁI CHIỀU


MÁI CHIỀU

Băn khoăn gỡ sợi tơ lòng
Nghe trong sâu thẳm nốt chùng ngân lên
Tình đời hoang lạnh tịch miên
Chữ hoan mòn vẹt đôi chân nặng nề
Lá vàng lay gió thu se
Tìm đâu hưng phấn mà nghe xạc xào
Mái chiều hứng lá vàng rơi
Tươi xanh đâu để héo nhàu lá ơi
Cành khô kia có tơi bời
Trơ gan tuế nguyệt nói lời cách chia
Lá vàng rơi, lá vàng rơi
Rụng bay lả tả đầy trời lao xao
Chạnh lòng biết lá về mô
Có nghe nhạc khúc vi vu sáo diều
Bâng khuâng cảm cảnh ly lìa
Để nghe gió rít não nề chiều thu

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
*Viết tặng một chiều thu


** ĐÒ XIÊN


ĐÒ XIÊN

Mỗi lần đò chở sang sông
Nhớ bài thơ Bến Đò Xiên ngộ hà
Xiên do không thẳng ấy mà
Không đi ngang, nước đẩy đò trôi xiên
Đò đi thẳng cũng thành xiên
Bến sông thì vẫn hai bên chờ đò
Đò đi lên, nước đẩy về
Đi xiên đò mới đến bờ không xiên
Ở đời lắm lúc nói xiên
Mới ra nói thẳng dạ lòng rứa nư..

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** CÓ MỘT DÒNG SÔNG..


CÓ MỘT DÒNG SÔNG..

Có một dòng sông chảy trong anh
Tưới mát tâm hồn, xác thân anh
Tưới mát cuộc đời hanh heo hạn
Tưới vào cảm hứng áng mây ngàn

Có một bóng hình in trong anh
Bờ môi nóng ấm tẩm hương thơm
Một làn da mịn mùi hoa sứ
Và nụ cười duyên trên cả xinh

Có một niềm tin trao gửi anh
Tin bờ vai chắc trải gió sương
Hy vọng đường xuân tràn sắc nắng
Thuyền về bến mộng động hoa vàng

Có một tình yêu quá hoang đàng
Phụng hiến hồn nàng cả về anh
Thương trao ngọc thúy lời châu bảo
Trân quý lòng xuân chung tiếng xuân

Có một lòng son em mở toang
Đón gió tình anh ngun ngút thơm
Ngàn sao em hái từng ngôi một
Nấu chảy rồi đem đổ khuôn vàng.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN