CÕI TÌNH
Nơi sâu lắng, đọng vạn ngàn nhung nhớ
Nhớ hàng mi vương chút ướt nguy nga
Nhớ bờ môi chờ môi đến la đà
Nhớ tay ấm mềm lụa là thít nhẹ
Tình như thể thỏi son dài tận thế
Miết lên môi làm mòn mỏng bờ môi
Tan vào nhau để thành những sắc màu
Màu của nắng, của hoa trên nội thảo
Tình là cõi nồng thơm đầy nhục cảm
Hứng khởi trồng những khóm vũng hương loang
Hương vấn nhau bện như sợi dây thừng
Như những cái vòi rồng cuồng nhiệt cuốn
Tình vốn dĩ không cân đong đo đếm
Nghĩ cho nhau, trao gửi.. Phụng hiến nhau
Không đề phòng, thế thủ, sợ phôi phai
Không toan tính những mưu đồ thấp mủn
Tình bay bổng giữa bao la lồng lộng
Như mây bay cùng gió lượn ngang trời
Tình vốn là nghi ngút cuộc rong chơi
Chơi trên cả nệm đời nơi thậm thụt
Ai đã sống giữa vị tình thực tỏa
Sẽ khinh thường những cách nghĩ lon con
(Tội loại người ngồi tính toán thiệt hơn
Cuộc đời họ sẽ tầm thường rị mọ)..
Kìa chói lóa vầng tình đang trùm tỏa
Ngất ngây nhau, ngấu nghiến, biến vào nhau
Tan, hòa tan nốt của nả thiếu thừa
Gộp làm một, khít vừa như mộng mị..
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Nếu muốn, bạn dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]