Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

22 tháng 3, 2013

** Nghệ Thuật Nude

NGHỆ THUẬT ẢNH NUDE

Goya: Cơ thể trần truồng của người đàn bà là tác phẩm tuyệt mỹ của Tạo hóa... 
còn những ai ý thức về sự tà dâm là chuyện của mỗi người (thường thì đó là những kẻ ít học hoặc có học nhưng không hiểu biết, đó là những kẻ phàm phu tục tử.., lớp hạ đẳng sống dưới mức ra người...)
TYDN: Tôi thích ý nghĩ của Lê Quốc Định (người có tấm ảnh nude đoạt huy chương vàng tại cuộc thi ảnh Nghệ thuật Quốc tế (tại Ấn độ): "Nude không phải là ghi nhận lại hình thể của người phụ nữ một cách dung tục, sexy, gợi dục mà muốn mượn vẻ đẹp trời phú cho thân thể người phụ nữ để làm chất liệu, thể hiện ý tưởng nghệ thuật của mình"

Nghệ thuật qua những bức ảnh nude tuyệt đẹp

Để một người mẫu đồng ý chụp nude, nhiếp ảnh gia sẽ phải mất nhiều tháng giải thích và giúp họ hiểu ý nghĩa đích thực của ảnh nude.
Dương Quốc Định, sinh năm 1967, tại Đồng Nai, tốt nghiệp chuyên ngành đồ họa công nghiệp năm 1989. Sở trường của anh là chụp ảnh nude. Anh đã có 8 năm trải nghiệm với thể loại nhiếp ảnh nhạy cảm nhưng đầy tính nghệ thuật này. Điểm đặc biệt là mỗi năm, anh chỉ đầu tư tâm sức để chụp cho một người mẫu nude duy nhất.
Bức ảnh nude đầu tiên của Dương Quốc Định là "Chất liệu sống". Anh kể, có lần một tiệm tóc thời trang nhờ anh chụp các mẫu tóc quảng cáo. Cô người mẫu nhà ở gần đấy, sau đó trở nên thân thiết với vợ chồng anh. Qua tâm sự, anh biết cô ấy có một chuyện tình rất buồn và cảm nhận được ở cô sự nhọc nhằn của kiếp người, cái nghiệt ngã của hồng nhan đa truân. Anh trình bày ý tưởng và đề nghị cô làm người mẫu trong một bức ảnh nude. Cô đồng ý và bức "Chất liệu sống" ra đời. Lúc đầu Định chỉ có ý chụp tặng nhưng sau đó đọc được những thông tin về cuộc thi ảnh nghệ thuật ở Ấn Độ, anh gửi tham gia và bức ảnh đoạt huy chương vàng. Đó cũng là kỷ niệm đầu tiên khi bước vào làng nhiếp ảnh của anh.
"Chất liệu sống" là bức ảnh nude đầu tiên của Dương Quốc Định
Anh quan niệm: "Nude không phải là ghi nhận lại hình thể của người phụ nữ một cách dung tục, sexy, gợi dục mà muốn mượn vẻ đẹp trời phú cho thân thể người phụ nữ để làm chất liệu, thể hiện ý tưởng nghệ thuật của mình".
Để thuyết phục một người mẫu chụp nude cho mình, nhiều khi anh phải mất nhiều tháng để tìm hiểu rồi giải thích và khiến họ hiểu rõ ý nghĩa đích thực của ảnh nude. Chỉ đến khi họ cảm nhận được những giá trị nghệ thuật bằng cái tâm thì mới có thể thoát tục, hòa mình vào những bức ảnh để đời, lưu giữ vẻ đẹp tuổi thanh xuân. Cũng có không ít trường hợp thuyết phục không thành công vì nhiều lý do liên quan đến những định kiến xã hội.
Trước khi thực hiện bộ ảnh, anh cũng như nhiều nhiếp ảnh gia khác, sẽ cùng người mẫu ký vào một văn bản ràng buộc, đảm bảo họ ý thức được rõ công việc mình đang làm và tránh những sự việc đáng tiếc sau này.
Sở trường của Quốc Định là chụp ảnh nude. Anh đã có 8 năm trải nghiệm với thể loại nhiếp ảnh nhạy cảm nhưng đầy tính nghệ thuật này.
Sự nghiệp ảnh nude của Dương Quốc Định những năm qua chủ yếu dựa trên 8 người mẫu và anh tự nhận rất khó tính trong tuyển chọn mẫu. Người mẫu ảnh của anh phải trẻ đẹp, biểu cảm có hồn mà tư cách đạo đức phải tốt và không thể thiếu sự đồng thuận của gia đình. Chụp thể loại nude khá nhạy cảm nên ban đầu đa phần người mẫu không chuyên nên tỏ ra e ngại và xấu hổ vì thế, việc rất quan trọng của nhiếp ảnh gia là phải tạo ra một không gian nhẹ nhàng và tâm lý thật thoải mái cho người mẫu.
Mỗi năm, anh chỉ đầu tư tâm sức để chụp cho một người mẫu duy nhất.
Dương Quốc Định từng đạt nhiều giải thưởng trong và ngoài nước, trong đó nổi bật nhất là giải cao nhất tại cuộc thi ảnh quốc tế Giuliano Carrara lần thứ VII ngày 11/5/2008 tại Italy. Tại giải thưởng này, Quốc Định chiến thắng ở cả 5 hạng mục, vượt qua gần 4.000 bức ảnh dự thi của 368 tác giả thuộc 33 nước.
Hiện anh là nhiếp ảnh gia tự do ở Đồng Nai, để kiếm sống, mỗi tháng anh chỉ chụp một bộ ảnh duy nhất, bất kể thể loại gì và dành rất nhiều tâm huyết để trau chuốt và đầu tư cho tác phẩm của mình. Ngoài nude, phong cảnh và tĩnh vật cũng là những lĩnh vực khiến Quốc Định say mê.
Xem bộ ảnh thiếu nữ khỏa thân đẹp tuyệt dưới các ống kính, góc máy khác nhau:

21 tháng 3, 2013

** Hạn Hán




Mưa sao mưa ngược về trời
không rơi xuống đất cho đời xanh tươi
Trông trời, vài cụm mây bay
Mây không khóc..., khiến bao người khóc thay
Đời người được mấy khi vui
lọt lòng mẹ đã khóc chào tương lai,
khóc vì vừa được tự do,
khóc chăng vì phải sầu lo chuyện đời
Có ai vừa đẻ lại cười
nước mắt chảy ngược vào người được chăng?
… …
Lớn lên, vào tuổi thanh xuân
là trận đại hạn cuồng điên khát tình
Người như bốc lửa tìm duyên
Cầu trời mưa trận kim tiền đường tơ
Trông mong mộng mị đợi chờ…
Nửa kia chói lóa đến từ chân mây
Như viên ngọc bích trời bày
Để cho người thỏa bao ngày khô hanh
… …
Hạn làm cây cỏ héo mòn
Khát tình là hạn nhân duyên cõi trần.

** Tâm sự với Nỗi Buồn


http://i285.photobucket.com/albums/ll75/douyenuong/paisa-1.gif 


TÂM SỰ VỚI NỖI BUỒN
                                                "Tỷ ngàn vạn giữa nhân gian
                                                   người ta kết cặp, lẻ Ta với.. Buồn" 


Tự tình với nỗi buồn tênh
Ta – mi nào có thân quen chi nào
Lòng ta, mi tự tiện vào
Cứ như thể đó là nhà của mi
Nỗi buồn ơi, có nhiều khi
Tim ta, mi cứ ở lỳ suốt đêm
Đã rằng chẳng nợ chẳng duyên
Không anh em, nỏ xóm giềng bà con
Cũng không tri kỉ tri âm
Không nhân ngãi, chẳng đèo bòng phu thê
Cớ sao những lúc đêm khuya
Là mi lẻn đến nằm kề cạnh ta
Mi ve vuốt khắp làn da
Lục phủ ngũ tạng mi ra mi vào
Mi lần trườn mi chui sâu
Tận vào tim óc… không đâu mi chừa
Đời trầm bổng nắng rồi mưa
Nghĩa tình vay trả, thiếu thừa trắng đen
Trách nhân, trách kỉ - trách mình
Trách người đánh mất nghĩa tình nông sâu
Trách chi cho lắm bạc đầu
Cho đau lòng dạ cho sầu ruột gan
Nỗi buồn gậm nhấm tâm can
Ai thương ta: kẻ đa đoan vì tình
Canh khuya ta với mình mình
Là mi lại đến tội tình thân ta
Sáng chiều ta với chính ta
Mi ẩn mi hiện như ma như hồn
Không tình nghĩa chẳng nợ nần
Sao mi bám riết thúc dồn đời ta
Kiệm lời mi chẳng nói ra
Một câu cũng chẳng, chăng là mi câm
Sáng chiều mi cứ âm thầm
Đi say về tỉnh lặng im cả đời
Nhà mà thêm nỗi buồn sầu
Càng thêm quạnh quẽ càng đau nỗi niềm 
Đâu rồi những nỗi cô đơn
Có chia sớt bớt ưu buồn cho ta? 
         Hình ảnh nội tuyến 1
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** Yêu thì Ốm, Ôm thì Yếu


YÊU THÌ ỐM, ÔM THÌ YẾU
(thơ hehe..)

Đời lắm chuyện cũng vzui đáo để..
Thường cái tên luôn có liên quan
Gọi Thằng điên bởi nó điên
Kêu hâm tại nó hâm hâm dở người

Bướm ngoài đồng thì bay phấp phới
Còn bướm nhà lại chẳng biết bay
Sờ vào thì sẽ lăn quay
Dang chân mở cánh đón chài “thằng nho”

Thằng nho – vốn tên là thằng nhỏ
Nhưng chạm vào nó lại thành to
To to nhỏ nhỏ to to
Khi to khi nhỏ, nhỏ to thất thường

Có những cái ương ương dở dở
Gọi mồ hôi bởi nó hôi hôi
Khi yêu, lại chẳng thấy hôi
Hôi thế hôi nữa cũng đều là.. thơm

Lầm bầm: phở phở cơm cơm
… …


** Làm Người


LÀM NGƯỜI
(Là đoạn đầu phần kết của bài NGẪM - Đại Trường thiên thi Kim cổ 
3 300 câu của  THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN), 
Tác giả đăng ra đây tham khảo bạn bè bằng hữu…


Thế mới biết chuyện đời thật khó
Hiểu lòng người và hiểu chính ta
Dương trần lắm quỷ nhiều ma
Mưu mưu kế kế.. thành ra SỰ ĐỜI

Khi còn trẻ nạp nhiều kiến thức
Từ nhà trường cho chí.. lưng trâu
Dặm đời, cuộc sống muôn màu
Và trong sách vở đâu đâu cũng.. Thầy

Có hiểu biết mới mong hiểu biết
Không hiểu - nào(?)… khúc chiết đúng sai
Chuyện đời phải quấy ngang vai
Ông ông mít mít tờ roai.. thằng thằng

Nếu ai cũng nghĩ mình là đúng
(Đúng với tầm nghĩ cạn nhìn nông)
Tưởng rằng thúy thúy thâm thâm
Càng trương gân cổ càng hăng miệng mồm

Kẻ ít chữ, thói thường sính chữ
Người hiền lương thường quý tình thâm
Kẻ đeo tiền bạc công danh
 Mải mê vật chất sẽ thành tiểu nhân

Nhân loại vốn tôn vinh kiệt xuất
Đấng anh hùng, cờ phất gươm bay
“Râu hùm hàm ém mày ngài
Giang sơn thế sự thẳng ngay rành rành

Loại đốn mạt ma ranh hèn yếu
Nhiều mưu ma chước quỷ sở khanh..
Lươn trùn rắn rết ngoi lên
Ngông nghênh trên chỗ tổ tiên hay ngồi

19 tháng 3, 2013

** NƠI TÌNH TỎA HƯƠNG



NƠI TÌNH TỎA HƯƠNG
   *Thg tặng: Nguồn hương của riêng Tôi)

Nơi tình tỏa hương - xa xôi lắm
Ta đi tìm tự thuở mới vào xuân
Không biết chi một chút gì hương vị
Nhưng người đời đồn kháo rất thơm tho

Ta đâu biết rằng nguồn hương lấp ló
Ngay trong ai đâu đó quý thương ta
Trong cái xéo nhìn ta ban đầu ấy
Bĩu môi nguýt lườm và.. cả đá lông nheo

Ta khờ khạo vì ta đâu có biết
Nhưng ngợ rằng chi chi đó.. say say
Ta thấy hương loang theo gió giữa trời
Thơm như mít chín trên cành nục múi..

Rồi ta thấy “gã đàn ông chợt đến
Chỉ cho ta can đảm tự tin lên
Đừng co ro cúm rúm thụt cổ rùa
Lỡ cơ hội đáp chuyến tàu đi vạn lý
… …
Ừ, như đã trưởng thành rồi đấy nhỉ
Vòng tay ôm sắp được cả đất trời
Nghe tiếng xuân rạo rực khắp nơi nơi
Ta đã hiểu nguồn hương từ đâu đến

Ôi đúng thật, thơm lừng như múi mít
Một vài nơi như tẩm đẫm mật ong
Hương rượu sake uống nóng từng dòng
Ấm áp quá, thật lụa là nhung gấm

Lòng với lòng xoắn vào nhau cuống quýt
Lửa bừng bừng thịnh nộ hỏa diệm sơn
Nước mạch ngầm ứa trào từ hoang dại
Hương ngập tràn giữa chỗ nhụy cuồng say
Khi bầu trời chỉ như cái bát con
Hay chỉ bằng chiếc vung tròn thấp thoáng
…Ta nếm đã hương vị đời mãn nguyện
Uống ừng ực liên tiếp đến no căng…

Tình tỏa hương, nơi tình cứ tỏa hương
Cho nhân thế khạo khờ chen nhau đến
Ào xuống tắm, hít hà khi tới đỉnh
ngây dại cười hổn hển giữa “rừng đen..

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** Tửu Sắc


TỬU SẮC

Tửu sắc, chuyện của dương trần
Nhân gian kim cổ tây đông vận vào
Từ người thấp đến kẻ cao
Từ com-lê đến khố lào rách bươm
Từ dân đen đến vua quan…
Nào ai không thích lục hồng mà lơ
Ngày xưa vua chúa có thừa
Tam cung lục viện sớm trưa sẵn sàng
Cả ngàn mĩ nữ cung tần
Quanh năm ân sủng chục lần một đêm
Hết Vua rồi đến hàng quan
Quan trên lính dưới làng nhàng lon con
Vơ bèo vét tép thần dân
Gây oan khuất đoạt vợ hiền người trung
Bao điều mạt hạng bất lương
Đến thằng mõ cũng vênh vênh với làng:
Rằng ta cũng thuộc dòng quan
Cho dù hạng đáy điếu còm đóm dư
Trong đầu một chữ chia tư…
Cũng rao ra rả răng chừ mần ri:
Rằng đời người phải tôn tri
Trông trên nhòm dưới phân bì hối minh
Đã rằng chén chú chén anh
Cũng đừng nhập nhoạng vợ mình vợ ta
Tửu vào bụng mắt mập mờ
Sắc thâm một đám lơ thơ xồm xoàm...
Vua quan chiếu chỉ trực dân
Rằng lo làm lụng nợ nần ham chi
Của ngon vật lạ cống vì
Tỏ lòng kính trọng phụng thờ quân vương
Khi Vua chỉ thích các em
Bất kì nàng đã có chồng hay chưa(!)
Lòng trung mù quáng đến khờ
Đem đời nhi nữ vật vờ dở dang...
Làm dân nào dám bất tuân
Lệnh là lệnh, định rành rành ngàn năm
Khi đà chiếu chỉ Vua ban
Đó là pháp luật thứ dân thi hành
Còn vua thì cứ ngồi trên
Cùng lắm là tự phê bình: Ta sai(!)
Đời nay ai nhận mình hay
Nghe vừa thuận miệng vừa ngay điệu vần
Nhận sai hiếm lắm... khỏi bàn
Đứng trên luật pháp thì còn sợ chi(!)

Tửu sắc thỏa sức phủ phê
Tắm bùn mà chẳng sợ chê hôi bùn
Dắt nhau ra khỏi tầm nhìn
Của dân của nước của mình thì tiêu
Á Âu Phi Mỹ sớm chiều
Không lo dòm ngó lắm điều thị phi
Sắc non, Tửu ủ hầm tê
Nốc vào, đời cũng đáng ghê một đời(!)
Sắc ta cho tới Sắc tây
Sắc nào cũng tắm, Tửu nào cũng say
Tội cho những kẻ bầy hầy
A dua theo đóm... ăn mày mà vui
Mõ xưa cười khẩy tay xua:
Làm quan đáng mặt quan vua theo thời

Thế thời thời thế thế thôi...

*thơ Dấu lặng



** Tình Xuân

TÌNH XUÂN

Xuân về theo cánh én nghiêng chao
Chồi nụ bung hoa mở lời chào
Ta cùng xuân bước đi trong gió
Vào giữa tình em để thương trao

Ồ má hồng lên, thắm thế em
Môi son mọng ấm gợi niềm mong
Áo em tươi màu bay hớn hở
Phấp phới niềm tin một ánh nhìn

Tình vốn muôn đời cứ là xuân
Mãi xuân, mãi mãi chỉ là xuân
Với anh, em chính là xuân vậy
Trùm phủ đời anh ngát hương xuân

Dẫu có ghập ghềnh những trầm thăng
Đường trần vốn thế, những lo toan
Tình em chính là sao bắc đẩu
Cho anh định hướng giữa đoạn trường

Em mở rộng lòng hướng sang anh
Anh nhìn thấy cả chốn nhân gian
Hương thơm, non bộ, rừng tươi tốt
Một cõi muôn trùng trước mắt anh

Xuân về giang đón cả tình em
Hai mùa gộp lại lửa bùng lên
Hai nửa tìm nhau trong nóng ấm
Hai đời như chỉ một nhịp tim

Xuân hạ thu đông rồi lại xuân
Bốn mùa hoa thắm nở quanh năm
Nở giữa lòng nhau trào nhựa sống
Cho tình ta luôn cứ là xuân.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** Nhớ


NHỚ

Mặt hồ thu thì lặng
Mây trời thì luôn trôi
Biển cả vẫn sóng dồi
Ngàn năm rồi, vẫn sóng

Tình yêu luôn nóng bỏng
ấm đượm, đẫm hương hoa
Mùi dịu ngọt thịt da
Ngàn đời còn nồng mãi

Nếu biển không vỗ sóng
Như anh chẳng gặp em
Thì đời chẳng có hương
hoa không còn sắc thắm

Người nhớ nhau bổi hổi
Anh thì như sóng dồi
Như biển cả thét gào,
núi lửa phun ngùn ngụt

Ai nhớ nhau bồi hồi
Anh lại như khùng dại
Điên đầu hình dung lại
Rừng đen Nã phá Luân.


17 tháng 3, 2013

** Ngẫm về MỘT NỬA:



Ngẫm về MỘT NỬA:
                                  (Nửa sự thật thì không là sự thật)


“Nửa ly nước vẫn làm vơi cơn khát
Nửa vầng trăng, dư để mộng mơ
Nửa tình yêu, đủ để dại khờ
Nửa ngọn lửa thì vẫn là ngọn lửa”.

Ai dùng dằng: nửa về nửa ở
Nửa niềm đau thì vẫn thương đau
Nửa lời nửa câu: chẳng thành lời
Nửa bước nhảy, dễ rơi vào vực thẳm

Phát súng nổ rồi, ai xẻ nửa!
Nửa giấc chiêm bao là giấc chiêm bao
Nửa đùa nửa thật, vẫn bao hàm sự thật
Nửa dự định thì không là gì cả

Sẻ đôi nỗi đau thì còn một nửa
Sẻ nửa niềm vui thì được gấp đôi
Ngọn lửa chia hai, thành hai ngọn lửa
Nửa giọt nước thì vẫn là giọt nước.
...