Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

21 tháng 3, 2016

** EM LÀ.. EM ĐANG LÀ.. (BẢN BETA)

EM LÀ.. EM ĐANG LÀ.. (BẢN BETA)
Em là một áng mây hồng
Lung linh trong sớm xuân nồng bên anh
Em là dòng nước mát trong
Mơn man ve vuốt, tắm hồn thi nhân
Em là sông thúy biếc xanh
Lững lờ trôi giữa cõi tình tháng năm
Em là bếp lửa ngày đông
Ru luồng hơi ấm vào lòng dạ anh
Em là mơ ước cõi trần
Một đời mộng tưởng cùng em cận kề
Em là tiên giữa niềm mê
Đẹp xinh như mộng đêm về trong anh
Em là ngọn gió mát lành
Thổi vào giữa ngã ba lòng ngất ngây
Em là rượu thuốc ngà say
Nhấp vào một chút mới hay.. khù khờ
Em là bòng bưởi mận đào
Chua chua, ngọt ngọt.. ngậm vào đã mê
Em là cam thảo, quế chi
Đặm đà đầu lưỡi, tê tê cuối lòng
Em là một khoảng thinh không
Vắng nàng, anh chẳng là anh giữa đời
Em là canh bạc chàng chơi
Đặt cược tất cả đầy vơi nỗi niềm
Em là hồn của xác anh
Không em còn xác không hồn em ơi
Em là hơi thở hàng ngày
Vắng em, phổi nghỉ thì đời thóp thoi
Em là thực, em là mơ
Mê mê tỉnh tỉnh.. cho thơ nồng nàn
Em là cục sướng cục cưng
Vòng tay ôm chặt tàn canh chẳng rời
Em là ờm ỡ ứ ao
Hiền nhân quân tử.. dễ nào lại lơ
Em là chín đợi mười chờ
Thiên duyên tiền định, niềm mơ đọa đày
Em là chả giữa bánh dày
Mới lưa chút lưỡi đã ngầy trong tim
Em là da thịt nóng bừng
Luồn trườn xoắn xiết lồng đan.. nộ cuồng
Em là nguyên cớ ghen tuông
Vì em quá đỗi sướng sung ứa trào
Em là biểu kế sức trai
Khỏe yếu đem thử biết ngay tức thì
Em là


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** CAO LÊN Nàng Thơ Tôi


CAO LÊN
Nàng Thơ Tôi

Vóc dáng Nàng thanh mai hoàng hạc
Đời ngoảnh nhìn mắt ngước long lanh
Một chiều, ta bỗng thấy em
Lòng ta nhảy múa suốt đêm rộn ràng
Ta muốn gói tim nàng thật kín
Cho riêng ta tủm tỉm cùng ta
Nàng là cánh hạc tiên sa
Ta làm ngọn gió la đà bên em
Em hãy sống cao lên nàng ạ
Nhìn thói thường theo nghĩa nhân văn
Rộng lòng, thanh nhã, trang dung
Thì em sẽ cũng vô thường thần tiên
(Nếu cứ nghĩ về miền bì nhục
Nghĩ tình dục dung tục nặng nề
Tự mình làm nhỏ mình đi
Làm sao thể xứng với vì sao khuê
Cũng là nụ hôn đời nhân thế
Nhưng cao sang là ở tình yêu
Thấp hèn gượng ép nửa kia
Tình dục hiếp đáp khác gì súc sinh)
Nàng, nguồn cội áng văn trác tuyệt
Ta người ghi vần điệu cho thơ
Cùng nàng dệt gấm phù hoa
Cùng bay lên phía thiên hà sông ngân
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** NHƯ MỘT KHÚC THƠ



NHƯ MỘT KHÚC THƠ


Thỏi Tình từ Cha trao về miền Hương hoa của Mẹ
Mẹ nâng niu đón nhận nhập vào nửa yêu thương tinh chất
Yêu thương là bầu trời 
mà tôi vẫy vùng ngay từ khi quả trứng lớn dần giữa cung tròn trong Mẹ
Chưa sinh ra đã sống giữa yêu thương
Đã đón nhận chữ tình
Ngập tràn
... ...
Trong ngan ngái thơm nồng
Vẫy vùng cho thỏa để lớn lên
từ hai nửa yêu thương
Nên (nếu không lầm)
Tôi đã nghĩ về em ngay từ ngày đó
Tôi đã hướng về em từ khi ở trong cung tròn bụng Mẹ
(Tiếu lâm chăng?)
Thật thế
Trôi giữa dòng sông tình
Đằm giữa hương em
Tôi nghĩ:
“Em đúng là dòng sông bao la, 
em sẽ tắm mát hồn ta suốt cuộc đời”
Vậy nên vừa nhìn thấy mặt trời
Trong giây khắc vỡ òa
Tôi đã khóc oang lên
Vì nghĩ về em, tưởng tượng “em là mặt trời
Sẽ sưởi ấm hồn ta suốt cuộc đời”...
Kì lạ quá chăng?
Đâu có gì..
Đơn giản chỉ là tình Mẹ quá vô bờ
...
Và tôi bước đi
Trong tình trong mơ
4 tuổi đầu đã trao tình về một người con gái
Hái trái cấm địa đàng bằng cánh tay một trang nam tử
Thật chứ không đùa!
Hehe.. chỉ còn thực hay là mộng.
Mông lung
Xông xênh
Một tỷ phú ái tình..
Sau này vẫn buột cười khi nhớ về chuyện đồ hàng
Làm nhà cho em ở bằng lá khoai dong
Nệm em nằm bẹ chuối
Thật đàn ông 
khi em nhoẻn miệng cười..
Đời là một giấc mơ
Một bài thơ
Bản trường ca bất tận
...
Nhưng đường trần vốn đa truân
Gập ghềnh, chông gai, bấn loạn.. 
Chuyện mưu sinh, va đập, giật giành giữa các băng bè phe cánh
Máng cám chật nhưng heo khỉ cả đàn
muốn giành được thì ra sức vả táp đoạt tranh
Khúc xương nhỏ mà chó má chật đông
muốn gặm được thì phải nhăn nanh gầm gừ hù dọa rồi xông lên cắn xé
...
Tình đâu rồi.
Chỉ khi sống giữa tình
Người mới là Người.
...
Em đâu rồi
Nàng đâu rồi
Khi tôi và nàng nối được với nhau bằng một sợi tơ, tia nắng..
Lòng bỗng lâng lâng, rộng lượng
Chợt đời hân hoan
Nụ cười duyên tươi tắn
Mắt nàng long lanh lúng liếng
môi hừng lên tỏa hương thơm
Da ngát mùi xạ trầm..
Trong khù khờ nghe như ứ nghẹn
Lồng ngực chật chội, hơi thở lấn chồng
Hổn hển hình như sắp đến..
Thủ thỉ kể nhau nghe những mảnh tình hay những ánh nhìn âu yếm, sự quan tâm ngưỡng mộ
Trải đời cho nhau xem những đoạn khúc buồn vui
Cho nhau nghe những nốt nhạc thăng trầm, réo rắt hay êm ái
Những khôn ngoan vụng dại..
Rồi nhìn vào đáy mắt nhau
Tôi ngẩn người hiểu ra:
Nàng là tất cả.
Nàng cũng đờ mụ đi, nói điều gì qua hơi thở
Có nghe đâu!
Vì chính Nàng cũng có biết là mình nói gì đâu.
Nàng chỉ biết cuộc đời nàng đang và sẽ có một bóng tùng quân xòe tán để phụng hiến để tôn thờ
Nàng đã có một tình yêu vô biên nồng đượm ví trong mơ..
...
Giữa ngỡ ngàng ngây ngất ngộ ra rằng chỉ có cõi tình là nơi đáng sống
Chỉ sống trong tình mới nhân văn cao thượng
(Những chuyện đành hanh đạp đổ bon chen.. sao quá tầm thường
Tham phù du không phải của mình
Bằng thủ đoạn mưu đồ tàn độc.. của cả lũ kéo bè kết cánh..)
Sao mà hèn mạt đáng khinh ngao ngán
...
Nhân gian này vốn ngàn đời bản thiện
Muôn loài trong phát triển sinh tồn
Đều sòng phẳng thẳng ngay cao thượng ngang tàng
Không chứa những âm mưu thủ đoạn

..Tôi luôn nghĩ về những điều hướng thiện

Cho con người trần thế được Người hơn
Nghĩ về ông bà cha mẹ tổ tiên
Để sống xứng với hậu sinh vãn bối..
Một khi
Phân biệt rõ thanh sang hèn mạt
Tránh xấu xa tìm đến phía nhân văn
Thì con người sẽ dần bớt phần con
Mọi chuyện sẽ hướng theo chiều tốt đẹp
Tôi nghĩ về Đức AnTon
(Nếu có thánh thần)
Về những sinh linh là giống đực trong một gia đình yếu ớt, giữa cuồng giông bão lũ..
Anh ta run rẩy cầu mong lực lượng siêu phàm nào cứu giúp vợ con qua cơn thập tử..
Tôi nghĩ về thời đa thần, thời sinh ra tôn giáo
Inhova rồi kinh cựu ước, Chúa Trời, Phật Tổ, ALa
Về Mohamet kinh coran, Giesu tân ước, về hoàng tử Ấn.. những người sinh ra tôn giáo, giáo phái..
Cuối cùng..
Cái còn lại ở đời:
Là cái Tình.
Hãy sống vì tình
Sống cho ra người, ra đàn ông..
(Nếu có muốn thu phục nhân tâm thì phải từ cái tâm của mình
Muốn một giai nhân ngưỡng mộ, yêu thương, phụng hiến.. thì phải bằng tài năng của mình...)
Em
Anh hiểu rằng mình đã nhận ra nhau.
Em gật ư? Tuyệt lắm.
Trong đầu em có vẳng lên câu: Đời này mình là của nhau vì nhau, cần nhau, trời sinh ra một cặp..
Trong tim em có vẳng lên thúc giục:
Hãy trao về nhau...
Tất cả
Em chỉ ứ ư sao? Thương quá.
Vũ trụ này giờ chỉ có hai ta..
Nồng ấm quá!
Nóng quá!
Môi em đâu rồi, sao mềm thế!
Da em đâu rồi, sao thơm thế!
Trăng đi đâu rồi anh?
Kệ nó!
Cột chống trời à, sao to thế hả anh!
Để mà bắc nhịp cầu sang em
Rồi đi tương lai nha anh..
Ối kìa
Anh!
Sóng thần!
Em đâu rồi
Dòng nham núi lửa chảy kìa em!
Anh!
Ui...
Linh hồn em đang bơi trong thượng giới
Bắt đền Anh!
Bắt đền
Em.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN



** NGƯỜI ĐÀN BÀ TUYỆT VỜI


NGƯỜI ĐÀN BÀ TUYỆT VỜI
Em ra đời trong một buổi tinh khôi
Rứt hết tình Ba giao hòa duyên Mẹ
Em lớn lên giữa gió ngàn sóng bể
Giữa những thơm nồng hương vị yêu thương
Khi bước chân em theo sách đến trường
Những đấng mày râu nghệt nhìn mầu dép
Quá trang đài trong áo dài màu trắng
Nét thanh sang cho đời ngẩn ngơ nhìn
Rồi cứ ngần lên từ nhụy sen hồng
Nhài ướp vào em mùi thơm trinh khiết
Trời thả xuống đầu màu tóc huyền biếc
Vấn lên em, mây đưa hết bồng bềnh..
Rồi tuổi xuân đi qua chặng đời thường
Như thử thách em dặm đường trần thế
Có cả thăng trầm (công danh, làm mẹ..)
Để đời riêng nặng nhẹ đủ đằm thêm
Giải phóng mình, khao khát tiếng yêu thương
Em không chịu sống cuộc đời vô nghĩa
Em phải sống, phải làm như em nghĩ
Tắm giữa ái tình thực sự, mới là em
Một buổi chiều trời đang chuyển thu sang
Em đã gặp được tình yêu đích thực
(Một cao nhân sống trọng tình, thước mực
Thấy nét trang đài trong vóc em sang..)
...
Khi đằm mình trong lõi nhụy yêu đương
Em mới đúng là em: đầy nữ tính
Em bên chàng, em chỉ thích làm nũng
Tặng cho chàng ngọc báu của đời em
Khi nồng nàn rên xiết giữa hồng hoang
Em mới biết tới uy quyền nội lực
Làm người tình tuyệt.. là điều vô cực
Để đưa chàng nắm vương trượng mày râu
Đến bây giờ em muốn nói một câu:
Đàn bà tuyệt là biết yêu cực tuyệt
Biết tiếp sức người mình yêu tha thiết
Cùng đằm đời giữa biển ái mênh mang
... ...
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** HÃY CỨ LÀ MƠ


HÃY CỨ LÀ MƠ

Đẹp nào bằng đẹp như mơ
Vần nào bằng những vần thơ diễm tình
Ai đem vẽ cái vô hình
Ai tô bảy sắc cầu vồng trong mưa
Nhớ nhưng thì nhớ ngày xưa
Làm sao mà nhớ tương lai chưa về
Ai đằm giữa những cơn mê
Cho đời lắm mộng nhiều mơ chập chờn
Nông sâu là phía tâm hồn
Vất chất là chỉ sướng sung bần hàn
Mà chi ham hố bạc tiền
Ngập đời trong xứ bon chen quyền hành
Phù du cười nhạo đành hanh
Tội cho những kẻ đớn hèn mắc may
Để mơ, mơ giữa ban ngày
Lớn to vĩ đại ta đây – tẽn tò
Thì ra cũng những cơn mơ
Có mơ ước có lòng bò dạ trâu..
Thôi thì cũng chỉ là mơ
Mơ sao cho xứng giấc mơ đường trần
Mơ về êm ấm nồng nàn
Vòng tay ghì chặt lồng đan ngắn dài
Mơ ba điều ước tương lai
Tậu trâu, cưới vợ, làm nhà an cư
… …
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
 

20 tháng 3, 2016

** BUNG TÌNH



BUNG TÌNH

Gom góp từ khi tuổi mon men
Chắt chiu từng nhúm hạt giống tình
Gieo vãi ươm vườn về vô tận
Cánh đồng luyến ái tới mông mênh
Khi giữa vầng mây sắc cánh sen
Bóng em chói lóa tỏa kim vàng
Gió đứng lại nhìn lung linh nắng
Tình chợt bung mùi hương ấm êm
Như cánh đồng thơm hoa dạ hương
Tràn đêm nức ngậy bởi linh hồn
Bỏ sỉ tình yêu cho thể xác
Nhận lấy đời nhau cuộc trăm năm
... ...
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


19 tháng 3, 2016

** NÀNG THƠ



NÀNG THƠ
Tôi đã tìm em 
từ khi hình như cả hai còn là giọt nước
Trong kiếp luân hồi, cũng là cát bụi
Em bay vào mắt tôi, tôi dụi..
Rồi nhòe đi
Khi đó, tôi nhớ là mình không trách gì em, mà tự trách mình vô ý
Tôi mường tượng em trôi theo nước mắt, nở dần ra như hạt é nảy mầm..
Tôi đã ước mình là chậu đất nuôi em
Nâng niu từng sợi rễ trắng tinh vươn vào trong tôi hớn hở..
Nhưng vũ trụ là vô cùng, ước mơ đâu hữu hạn
Tôi phiêu bạt phía chân trời cùng ba lô, súng đạn
Vẫn mơ về em nay đã thành một làn mây hồng sáng
Để mình thành ngọn gió cõng em đi
Một đàn Thiên nga bay qua
Tôi ngẩn người.. vì quá đẹp
Những mong một phép màu..
Mà thật
Có một con tách đàn, chừng như muốn nghỉ
Lượn nhiều vòng rồi sà xuống bên tôi, trắng muốt đến vô vàn
Tôi quýnh lên bối rối.. không tin đó là em
Em trút bỏ bộ lông chim để từ từ trồi lên như màn thoát y của một nàng tiên sắp tắm
Tôi ước mình là hồ nước mùa thu đón nàng lội xuống..
Vuốt từng thớ da nàng
Miên man, miên man và lận đận
Cả hai không một lời mà chỉ bằng cảm nhận
Nhận ra 
phía mơ màng 
như là ở trong nhau 
tan biến...
Hồ nước nóng bừng lên tuôn đầy năng lượng
Tạo ra một vầng mây vấn lấy nàng rồi nâng nàng dần lên 
Trước khi nhập vào mây trời, nàng ngoái nhìn tôi mấp máy bờ môi 
như là nói hãy cất bộ lông mà nàng trút lại
Nếu để nó chuyển màu đen thì nàng sẽ không về,
sẽ xa nhau mãi mãi..
... ...
Nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm sau..
Tôi lang thang 
Tìm em
Đời gọi tôi là lãng tử
Nghe cũng hay hay đấy chứ!
Tôi luôn nghĩ về em
Từ dáng thanh sang lồng lộng
Ánh mắt nhìn xa thẳm
Bờ vai thon
Phiến da ngần lên ấm mịn thơm nồng
Làn môi nóng thẫn thờ đợi ngóng
Cả những ngón tay mềm nghịch ngợm
Tôi nghĩ về em
Như thể em là động lực để sống
Là ý nghĩa cuộc đời mình
Tôi đang đi giữa đường trần
Đầy thú vui và đầy cả những nỗi niềm sâu lắng
Tôi đã nghĩ nhiều về câu chuyện làm người, 
nhân tình thế thái..
Chuyện tình yêu, cả ham muốn ái ân..
Tôi để những ý nghĩ đó trong đầu, 
rồi viết ra hàng ngàn bài..
Bạn bè nói tôi viết hay
Người đời khen thơ tôi tuyệt
Thơ ư?
Ừ nhỉ.
Khi tôi viết về nàng thì ngôn từ nghe chừng vần điệu,
Tôi kể chuyện tìm nàng, chuyện lang thang trần thế
Có khi nỗi nhớ cấu cào tơi tả xác thân tôi..
Cõi trần này
Chỉ khi tìm được nàng, tôi mới là đang sống
Chỉ có thể đi bên nàng tôi mới đúng là mình
Chăng là tôi đã yêu?
Yêu nàng
Chắc nàng biết thế mà đi vòng qua dâu bể
Muốn tôi viết thật nhiều thơ về nàng, 
nàng thơ
Rồi nàng xuất hiện
Lung linh chói lóa tròn nguyên..
... ...
Bỗng dưng
Tôi trách trời
Đến bây giờ vẫn không nói một điều: 
Nàng cũng chính là Em!

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** HOÀNG HẠC


HOÀNG  HẠC

Thanh sang như chim Hạc
Bay từ cõi tiên về
Lòng lãng tử đê mê
Muốn mình là trời rộng
Em đi trong mỹ mộng
Như sợi nắng vàng hươm
Trải ra giữa đời thường
Nét kiêu sa rực rỡ
Gót sen em dời bước
Nhạc trỗi khúc du dương
Ôi lả lướt êm đềm
Đầy uy quyền trần tục
Bao mày râu đổ gục
Trước cốt hạc cách mai
Nhưng khi gặp anh rồi
Em chỉ thích làm nũng
Thích được anh chiều chuộng
Được chăm chút nâng niu
Thích được cả cuộc đời
Phụng hiến anh tình ái
...
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN



** CHUYẾN TÀU VẠN LÝ


CHUYẾN TÀU VẠN LÝ
Trên đường xuôi vạn lý
Tình cờ mắt gặp nhau
Duyên phận nhạc hòa thơ

Ngân nga lòng ấm áp


Vườn xuân chiều xuống bóng
Quả mọng chín hươm vàng
Mật sóng sánh chực tràn
Vị mạch nha thơm ngọt

Đường xuân chen lối cỏ
Phía trước hoa nở tràn
Rực rỡ dưới nắng vàng
Lung linh trong đáy nước

Hồn bên nhau sóng bước
Mây biếc lượn hồ gương
Lòng sao cứ lâng lâng
Ga nào đây rồi nhỉ..?

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN



** THẢ LỎNG GIỮA CHÂN TRỜI (Lồng lộn cuộc mai sau)


THẢ LỎNG GIỮA CHÂN TRỜI
(Lồng lộn cuộc mai sau)
Ngàn đời nay
Mây vẫn lang thang
tìm chi vậy!
Gió vẫn bay
Đi đâu vậy! (nếu ngừng đâu còn là gió)
Cây luôn cố dồn hết nhựa để đơm hoa
Chim hót gọi tình
Sư tử hai phút một lần giao phối..
Cuộc sinh tồn này.
Trai gái tìm nhau, đàn ông tìm đàn bà, đàn bà đợi đàn ông..
Cuộc kiếm tìm nực nội, hăm hở giữa đam mê..
(Nếu có kẻ nào thờ ơ thì đó chỉ là giả vờ ngây ngô lừa dối.. hay bệnh hoạn tật nguyền về thần kinh cảm xúc)
..Cả nhân thế lồng lên
Mọi đàn ông cuống quýt nỗi ngây si cuồng dại trước mời gọi của thân thể ngậy hương của nửa kia, giống cái.
Tất cả đang sống trong vòng xoáy:
Sinh tồn phát triển từng ngày từng khắc giây quý giá
...
Anh mải miết tìm em trong ngàn hương tình ái
Làn da em, môi em.. có đủ mùi sen, nhài, lan, hồng, cỏ nội.. trong nét trang đài sang cả..
Khối tình nóng như lò luyện kim đan, nồi thiêu bát quái
Em sẽ điên nếu anh không đến kịp..
Thật may!
Khi núi lửa phun trào những dòng nham rực cháy, nước mội ngầm tuôn chảy
Sóng lồng lên vì thấy dáng hình anh..
Đàn ông quá, hơn trong lòng mong đợi
“Vầng trán ấy đúng là nhà thông thái, cười kìa lịch lãm quá!.
"Của em rồi, không thể thoát tình em”
Ồ, giờ em càng đẹp tuyệt, tiên nữ không bằng, chẳng thể sảnh với em!
Hạt nhân nổ,
đâu thời gian cho những cân đo tính toán
Tự nhiên như nước chảy đá mòn nghìn năm vẫn vậy
Xáp vào nhau, tình chảy ứa trào.. mọi thứ đến ắt tất sẽ đến.
Sông đã tìm được biển. Son gặp được bờ môi
Ngựa tới thảo nguyên rồi, chân trời ráng gọi..
Da hồng lên không vì đọ sắc với hải đường mà vì ngóng đợi
Đợi tình anh để châu về hợp phố
long lanh từ ánh mắt soi ngõ anh cân đẩu
Thiên hà quá nhỏ với tình anh.
Mơn man rồi
Khờ rồi,
Trời: vung, đất: đĩa
Lưỡi em đâu?
Đàn rắn bò lên thung đồi vụng dại
Vải nhăn nhàu
Roạc!
Xé toạc cuộc đời nhau
Nghiến ngấu đòn tay săn chắc
Êm ái như nhung mơn trớn giữa nồng nàn
Hậu thế có thành hình?, nào đâu kịp nghĩ!
Cõi tình vốn là nơi con tim cảm nhận,
Trong lối đù đờ.. da giỏi, tay giỏi chẳng mắt nhìn cũng thấy.
Mà chẳng thấy gì, biết đã ở trong nhau.
Rắn nuốt con mồi to gấp mấy lần miệng rắn, rồng phun mưa ướt nhẹp bãi chiến trường
Ngựa phi nước đại lên đồi thở dốc nghỉ nơi gốc cổ thụ, chờ thảo nguyên nở rộng phía vô cùng
Cá heo rướn người tọt vào bụng biển
Biển vặn mình cho chặt mỗi đợt sóng trườn lên
Giữa 68 và 70 ấy là 69.
Ngậm lòng ngơi nghỉ chỗ lim dim.
Lim dim.
Vạn lần trao chữ tuyệt cho em.
Anh cũng thế, nhận vạn lần từ đó.
Không!
Triệu lần kia mới đủ
Lồng lên nào!
trời sập xuống tối đen
Đâu cưng ơi!
Đại hồng thủy rồi kìa
Cả triệu con cá trích cá mòi lao vào cung vịnh
Nhìn nhau bằng hổn hển
Tìm khăn lau vết liếm lưỡi mềm khi sóng đánh cuồng điên
Thả lỏng
Hiền lành như chưa bao giờ hung tợn
Đan tay nhau
dừng lại ở chân trời.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN