XEM TIẾP NHỮNG CẢNH SẮC MÙA ĐÔNG TUYỆT ĐẸP (Click)
Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
20 tháng 1, 2013
TÂM THỨC GIỮA HAI ĐẦU GIẤC NGỦ
TÂM THỨC GIỮA HAI ĐẦU
GIẤC NGỦ
Khi đời đi giữa miền
hoang lạnh
Gió rít phía tâm can
Heo may tràn ngõ
ngách phèo phổi..
Lạnh tê lòng
Cô quạnh
Thánh AnTon giữa ráng
hồng chói lóa
Dắt theo một người
Giai nhân.. hồng hạc
Nàng mỉm cười vén
nhánh lá ô liu
Thánh khoát tay
Én chao về rộn rã
Một giấc mơ lạ
…
Em vẫn phía chân trời
Miền khao khát
Biển ngàn năm
Vẫn muôn vàn đợt sóng
Xô vào bờ, bạc đầu
nữa sóng ơi
Anh muốn bơi
Hòa vào cùng sóng
Trôi đời lại phía em
Tan vào nóng ấm
Cho em nghiền anh
thành mùi hương đặc biệt
Quện vào em (cũng là một mùi hương
như anh vậy)
như anh vậy)
Ngang trời hai áng mây màu tím
trắng như bông
Dắt nhau về góc biển
...
Đời vốn thế
Nếu không có bờ
Biển tràn ra vũ trụ
Ngập lụt trăng sao
Trời trong anh, đất trong em
Không có may thì chẳng biết thế nào là rủi
Không có em, biết gì là hạnh phúc
Biết chi là nồng nàn
thơm tho êm ấm...
Đời chỉ là mất mùa đói kém
Hoa không sắc mà cũng chẳng chút hương
Muối nhạt như phèn
Cháo suông
Thênh thếch
Thả đời trôi lại phía nhau
Đâu phải là giao lưu thể xác
Nhận thịt cho da
Như cách nghĩ tầm thường, thiển cận
Càng không phải bán mua cảm xúc
Tráo đổi sướng sung...
Ngàn đời
Tạo hóa vốn công bằng
Trời luôn thương kẻ có lòng
Sao em vẫn ở chân trời góc biển...
Mênh mang
Mông lung
Mông lung
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
18 tháng 1, 2013
Thả chút hồn Câu mấy Nốt Trầm Thăng - Lạ Giọng
PHÔI PHA
TÌNHXA
RuTaNgậmNgùi
BiểnNhớ
RuĐờiĐiNhé
HạTrắng
MộtCõiĐiVề
DiễmXưa
NhưCánhVạcBay
XinLỗiTìnhYêu
MỘT LỜI CHO TRĂM NĂM
MỘT LỜI CHO TRĂM NĂM
(bước đi trong cõi mơ màng
Nghe trong lời đá hẹn còn mai sau)
ở trong đó anh như
trong trời rộng
kiếp nhân gian dẫu
bướm hồng mây thắm
cũng không làm anh
nỡ phụ tình em
Tâm tư em, anh hiểu
hỡi nồng nàn
Là thi sỹ là tâm
hồn bay bổng
Nhưng có em anh sẽ
dồn nóng ấm
Để tình mình cháy
bỏng suốt trăm năm
Anh là người sống
trân trọng nghĩa tình
Và là người sống
với một đức tin
Đời trầm bổng
không phai mòn chữ TÍN
Đừng băn khoăn lấn
bấn nhé em thương
Hãy tin anh vì anh
đáng được tin
Trời xe duyên nên
mình được gặp mình
Anh đưa em bay về
nơi vô tận
Nơi cuộc tình chay
mặn thuở hoàng trinh
Anh đưa em về với
xứ văn minh
Nghe tình ca dìu
dặt nhẹ tâm linh
Nhạc đàn trỗi du
dương như cõi mộng
Cho mơ màng tỏa
rộng giữa lòng em
Ta cùng nhau bơi về
phía ngọt đằm
Thời gian sẽ biến
một phần nồng ngát
Thành hương trầm
loang vào miền ấm áp
Tiếng mùi tình
lảnh lót hót vang ngân
Chuyện tình ta là
câu chuyện đá vàng
Trong lời ngọc hẹn
còn nhau mãi mãi
(Đâu vàng thau để
trắng đen trộn lẫn)
Đã nói thành lời
là đã vạn niên thanh
17 tháng 1, 2013
ANH ĐƯA EM VỀ TẮM SÔNG NGÀN PHỐ
Chuyên mục QUẢNG CÁO
Qúy vị nào đang ở HOA KỲ , CANADA ..
Nếu có nhu cầu đọc các tác phẩm của
Nhà văn THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN xin liên hệ:
Tamarind Books: http://www.tambooks.com/?page=shop/flypage&product_id=10484
VỀ TẮM SÔNG NGÀN PHỐ
Anh sẽ đưa em về SÔNG NGÀN PHỐ
Nơi tuổi thơ anh tắm phía thượng nguồn
Thời chăn trâu, buổi cắp sách đến trường
(Đã nung chí, mơ một ngày…vời vợi)
Giữa phồn hoa nơi phố phường đô hội
Vẫn nhớ về dòng Ngàn phố thân thương
Nếu thấy em giữa phố xá, non ngàn…
Thì anh đã đưa về từ ngày ấy
Và giờ đây, Trăng đã lên từ biển
Một mùa Trăng lên muộn đặm mùi hương
Một vầng Trăng thơm, sang.. vị phố phường
Nhưng khao khát mùi gió ngàn rừng núi
Anh sẽ đưa em về sông Ngàn phố
(Nơi ngày xưa vẳng tiếng Mẹ đưa nôi
Anh lớn lên bởi chính giọng ru hời)…
…Giờ ta sẽ tắm chung dòng Ngàn phố
Mình sẽ đến những nơi em thích đến
Ta sẽ đi trên những bãi cát vàng
Sẽ lên đồi và xuống rẽ nước trong
Tìm ký ức, một miền anh chùng nặng..
Mình cùng nhau cõng yêu thương gió lộng
Cho đời ta bớt thiếu hụt tìm nhau
Dù muộn màng nhưng lại rất đằm sâu
Tắm sông Phố một đời em viên mãn.
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

16 tháng 1, 2013
LẦN ĐẦU
LẦN
ĐẦU
Lần đầu
thoáng thấy dáng em
Mắt ai rực sáng, hương men loang dần
Khuôn trăng vằng vặc đêm rằm
Lung linh một ráng làm anh thẫn thờ
Lần đầu
gieo một niềm mơ
Vào trong sâu thẳm bâng quơ nhẹ nhàng
Mơ em là ánh nắng vàng
Rọi lên đâu đó để chàng lâng lâng
Lần đầu
bất chợt gặp em
Hữu duyên thiên lý, niềm riêng ngại ngùng
Lắp ba hạt thị ngậm mồm
Tự tin đi vắng, nhát gừng chi đây??
Lần đầu
nhìn gió cõng mây
Bay ngang trời
thấy hay hay.. thẹn thò
Ngày nào tưởng:
tự mây trôi
Hôm nay mới biết gió
đưa (vô hình)
Lần đầu ngồi cạnh bên em
Rụt rè lóng
ngóng.. nghiêng nghiêng ánh nhìn
Tay như không
phải của mình
Run run.. em cũng
đang run đó kìa...
Lần đầu khẽ chạm bờ vai
Điện đâu chạy
khắp ngón tay vào người
Em rung như khúc
khích cười
Vui sao cười vậy
em ơi anh nè
Lần đầu quàng cổ đo ni
Vai em bấy rộng bên kia gió lùa
Anh che bằng một ước mơ
Bằng dòng thơ thẩn mới vừa biết chơi
Lần đầu anh thấy em cười
Hi hi nho nhỏ ấm tươi môi hồng
Như hoa vén nụ khẽ khàng
Chào sương đọng giọt.. chào anh (không lời)
Lần đầu cùng ngắm trăng sao
Mơ màng đợi chút hương trao phía nàng
Sao nghe lòng cứ rộn ràng
Chờ mây che để chị hằng ngủ quên
Lần đầu nghe tiếng vàng oanh
Ngân lên lảnh lót ngày xanh trong ngần
Tưởng xa xăm hóa rất gần
Bên tai thỏ thẻ tình xuân ngỡ ngàng
Lần đầu ong tỏ đường duyên
Môi đong mật ngọt rót tràn sang anh
Phút đầu bỡ ngỡ... rồi quen
E ấp một chút cho thêm ấm nồng
Lần đầu ngúng nguẩy căng chùng
Nửa như là chẳng muốn cùng.. ứ ao
Trên trời sao lặn vào sao
Dưới đất bản nhạc lên cao nóng bừng
Lần đầu xoắn xiết bên lòng
Trườn lên ngửa sấp thạch sùng rắn nâu
Chao ôi! Trời chẳng thấy đâu
Đất rung chuyển dưới đáy sâu đùn tràn
Lần đầu da thịt làm quen
Bên đen bên trắng đan xen ngắn dài
Cương như lên đoạn đầu đài
Nhu như múi mít chín muồi đã lâu
Lần đầu Mâu – Thuẫn xáp nhau
Sá chi núi lửa phun trào nham sa
Nóng như lò xứ Ngân hà
Linh đan Thái thượng, Na tra lửa vòng
Lần đầu bơi biển hồng hoang
Sóng trào ập xuống hiền nhân.. dập dềnh
Rướn lên trên ngọn núi tình
Hiểu ra nhân thế bập bênh bao đời
Lần đầu tuôn túa mồ hôi
Cỏ lau ướt nhẹp hai bờ rêu xanh
Lụa là như cảnh thần tiên
E va hành hạ A đam giữa trần
Lần đầu lưng ngựa thảo nguyên
Ghì cương nước đại tới miền bồng lai
Gió vù vù thổi bên tai
Bão dông hổn hển đông đoài ngả nghiêng
Lần đầu diều vút bay lên
Tầng không hụt hẫng trùng triềng – ĐỨT DÂY
THI
YÊN ĐÌNH NGUYÊN
|
15 tháng 1, 2013
14 tháng 1, 2013
MƯA CHIỀU
MƯA CHIỀU
Từ những đám mây nước rơi rơi
Nước mắt ai đây? Nước mắt trời.
Chiều thu ảm đạm – trăng không thấy
Mưa xóa màn trời, chỉ còn tôi
Lốp đốp, rơi hoài mưa cứ rơi
Chẳng ai đếm mấy triệu hạt rồi
Mang cả nỗi buồn cùng theo xuống
Gõ vào thánh thót chốn đơn côi
Buồn loang theo giọt chảy về xuôi
Ngấm xuống đáy tim, xuống lòng người
Vào tận vô cùng miền sâu thẳm
Chảy tràn tới tận phía chơi vơi
Em ở phương nào, mưa có rơi?
Trời nơi em ở khóc hay cười?
Mây nhởn nhơ bay hay sà xuống
làm sương giăng mỏng giữa thung đời?
Anh vẫn vọng về phía tương lai
Về nơi nắng tỏa khắp đất trời
Về nơi êm ấm, nơi hương tỏa
Về với ân tình, chốn nồng say…
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN
(viết trong cơn mưa chiều SG)

TÂM SỰ VỚI NỖI BUỒN
Tự tình với nỗi buồn tênh
Ta – mi nào có thân quen chi nào
Lòng ta, mi tự tiện vào
Cứ như thể đó là nhà của mi
Nỗi buồn ơi, có nhiều khi
Tim ta, mi cứ ở lỳ suốt đêm
Đã rằng chẳng nợ chẳng duyên
Không anh em, nỏ xóm giềng bà con
Cũng không tri kỉ tri âm
Không nhân ngãi, chẳng đèo bòng phu thê
Cớ sao những lúc đêm khuya
Là mi lẻn đến nằm kề cạnh ta
Mi ve vuốt khắp làn da
Lục phủ ngũ tạng mi ra mi vào
Mi lần trườn mi chui sâu
Tận vào tim óc… không đâu mi chừa
Đời trầm bổng nắng rồi mưa
Nghĩa tình vay trả, thiếu thừa trắng đen
Trách nhân, trách kỉ - trách mình
Trách người đánh mất nghĩa tình nông sâu
Trách chi cho lắm bạc đầu
Cho đau lòng dạ cho sầu ruột gan
Nỗi buồn gậm nhấm tâm can
Ai thương ta: kẻ đa đoan vì tình
Canh khuya ta với mình mình
Là mi lại đến tội tình thân ta
Sáng chiều ta với chính ta
Mi ẩn mi hiện như ma như hồn
Không tình nghĩa chẳng nợ nần
Sao mi bám riết thúc dồn đời ta
Kiệm lời mi chẳng nói ra
Một câu cũng chẳng, chăng là mi câm
Sáng chiều mi cứ âm thầm
Đi say về tỉnh lặng im cả đời
Nhà mà thêm nỗi buồn sầu
Càng thêm quạnh quẽ càng đau nỗi niềm
Đâu rồi những nỗi cô đơn
Có chia sớt bớt ưu buồn cho ta?

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)


