Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

8 tháng 11, 2008

TỜ HÔN THÚ CỦA VUA


TỜ HÔN THÚ CỦA VUA
 
Một nhà sử học
Tìm trong hiếm hoi
Moi trong tình cờ
Thấy được tờ hôn thú
Của một nhà Vua nọ
Thì ra mọi người
Thường quên…
 khi nhà vua lấy vợ
Cũng phải làm hôn thú..
Nhưng vì sao ít thấy
Tờ hôn thú của Vua
Phải chăng là lo
Không đủ giấy
 để viết rằng:
Vua đã kết hôn
(hoặc sống như vợ chồng)
lần thứ mấy - bao nhiêu.??..

                              Thi yên Đình Nguyên
 

THIÊN HƯƠNG

                              THIÊN HƯƠNG
Trên đường trần
Một lần
Gặp em
Lạ lùng thay
Một cặp mắt cũng đủ hớp hồn
Trời trong mắt em
Bình yên trong mắt em
Đằm ngọt trong mắt em
Mềm mịn trong mắt em
Ấm đượm trong mắt em
Tình tứ, nồng say trong mắt em
Tất cả! trong mắt em
Cuộc đời, tương lai và kỳ vọng
...
Em hẹn cùng tôi 
Vào chốn Thiên hương
Sông Ngân tẩm đẫm ngát nồng
Trôi,
Cùng trôi
Về cõi xa vời
Nghe gió hát, mây vờn xoắn xiết
Buông,
Buông rời
Gió thả mây rơi
Tình  thả   đời   trôi
Một cặp mắt đã hớp mất hồn…
 

7 tháng 11, 2008

TRĂNG KHUYẾT

TRĂNG KHUYẾT


Thấy trăng khuyết, tưởng là trăng khuyết
thực ra thì “trăng khuyết”, vẫn tròn
Khuyết vì góc độ người nhìn
khuyết do nhận thức, thói quen bao đời

Ai nói khuyết, nói tròn mặc kệ
Trăng muôn đời vẫn thế, vẫn tròn
Không vì con mắt nhân gian
mà trăng cứ mãi khuyết tròn tháng năm

VƯƠNG VẤN

Trên trời mây kéo nhau bay
Dưới trần một kẻ ngày ngày nhớ mong
Lòng luôn tơ tưởng bóng hồng
vấn vương, vương vấn những trông với chờ

ĐƠN CÔI

ĐƠN CÔI
Giữa trời chỉ một mình tôi
Giữa đời, một bóng đơn côi não lòng
Trời buông những sợi nắng hồng
Đất giăng một đám khói sương la đà
Vắng nàng, ta chỉ còn ta
Còn mênh mông nỗi xót xa cõi lòng

CHIỀU NGUYỆT THỰC

Chiều Nguyệt thực

Buổi chiều không có em
Sao trong lòng trống vắng
Biển như không có sóng
Trời rộng vắng cánh chim

Một chiều không có em
Trời chợt mưa chợt nắng
Mưa thì mưa nước đắng
Nắng thì nắng giọt buồn

Buổi chiều không có em
Trái đất quay lạc lối
Làm mặt trăng mờ tối
Nguyệt thực suốt đêm nay

VỀ CHA


VỀ CHA
(THẦY)

Đã bao lần tôi định viết về Cha
Một đấng trượng phu, một bậc quân tử
Một người ngay thẳng, lòng tựa ánh sao
Một bậc anh hào, một người tình nghĩa,
Chí tình chí lý, thượng trí, tôn tri
Một vầng quyền uy, một người quyết đoán
Một trang rộng lượng, quảng đại bao dung
Một bóng tùng quân, một người nghĩa khí
… ++ …
Thuở thiếu thời Người tung hoành ngang dọc
Sõi tiếng Tàu làu tỏ tiếng Tây
Sài gòn, Hà nội, Mạc xây
Bắc kinh, Thượng hải... dấu giày Cha in

Sinh thời Người là thời bạo loạn
Trong dòng tộc lại là cháu đích tôn
Đời Người lên bổng xuống trầm
Một phen va đập từ phường du cư
… …
Người dạy cho tôi những lời bất hủ
Gửi bao ấp ủ, hy vọng vào tôi
Mong tôi to rộng hơn người
Mài kinh ninh sử cho đời lớn lao

Người dạy không đi bằng đầu gối
Đừng bao giờ luồn cúi khom lưng
Làm đàn ông ra đàn ông
Ra cây lim cứng, cây thông chịu hàn

Mong tôi thành một trang Nam tử
Mong tôi rèn ý chí kiên đanh
Người rằng: Phàm đã đàn ông
Mà không tức khí thì thành “zero”

Người động viên một câu hiếm có:
- “Tất cả vì con cháu, tương lai
Đừng vì lấn bấn Mẹ, Thầy
Mà làm ảnh hưởng ngày mai – là cùn”.

…Trước, tìm chốn an cư lạc nghiệp
Kế, tìm người tâm hợp kết đôi
Cùng nhau hướng phía chân trời
Cùng chia sướng khổ, chung vui ân tình

Người dạy tôi về logarit
Giảng giải về ngữ nghĩa văn chương
(Bài thề non nước – sao quên)!
…Khi còn bé tí đã rèn trí nhân

Người vì tôi, cho tôi tất cả
Cả đời Người, Người sá chi đâu
Về tôi, Người rất tự hào
Một thằng con út lúc nào cũng hay
… …
Vài câu nhặt nhạnh rông dài
Làm sao nói hết về Cha cho đành!!!

14 tháng 10, 2008

** THẾ GIỚI NGƯỜI ĐIÊN, SAY..


THẾ GIỚI NGƯỜI ĐIÊN, SAY..

Thiên hạ say
Chỉ mình Khuất Nguyên tỉnh
Cả đời đục
Chỉ một mình ông trong
Thiên hạ (cả đời)
Say tỉnh đục trong
Ai nhận mình say đục
Lạ tai, gai mắt
Điên điên, tửng tửng
Khinh đời bần tiện nhỏ nhen
Không ra ông nhưng dám khinh thằng
Điên chắc gì đã điên
Tỉnh chắc gì đã tỉnh..
Không được sống với tình yêu:
Điên tình
Chán ngán quá cuộc đời đen bạc
Điên đảo
Thất vọng quá dạ lòng tráo trở
Tình đời đổi trắng thay đen, phản bội
Điên khùng
Căm phẫn quá trước bất nhân, hèn hạ
Hận đời không diệt được loại dòi mọt sói lang
Cũng có thể hóa điên
… …
Thì ra dưới gầm trời
Thú vật đội lốt người
Lục súc, chó má.. mặt người
Đông quá

Chỉ có những kẻ mà cả đời coi họ là điên
mới thực sự là những ông bà rất.. Tỉnh
Phần còn lại mới đích thị là điên
Thế thôi(!)

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

30 tháng 9, 2008

** NỖI BUỒN SÔNG PHỐ


NỖI BUỒN SÔNG PHỐ
(Tặng Dòng Ngàn Phố - Hương Sơn, Hà Tĩnh)

Đâu rồi sông Phố này xưa
Đâu rồi giọng hát đò đưa vọng về
Đâu rồi xanh mướt đôi bờ
Bãi dâu mát mắt nương ngô ngút ngàn
Đâu rồi làn nước biếc trong
Đâu rồi bóng núi xuống sông đằm mình
Dẫu rằng nóng hạ rét đông
Gió lào hầm hập sông buồn thiu thiu
Dẫu rằng nắng sớm mưa chiều
Thì sông vẫn nặng hương yêu đôi bờ
Một lần về lại quê xưa
Nhìn sông Phố: nỗi bất ngờ tràn dâng
Thắt tim tức thở bàng hoàng
Không sao tưởng nổi hoang tàn tan hoang
Không còn là một dòng sông
Chỉ còn lạch nước cõi còm tóp teo
Le re, uể oải, lầu rầu
Quăn queo như dải lụa nhàu thóp thoi
Chỉ còn một chút tàn hơi
Đem thân hiến nốt cho đời nhiễu nhương
Ngày nào có ý ngăn sông
Để làm điện, bị chê điên bai khùng
Vì sông cuồn cuộn đôi dòng
Sức ai mà đắp được sông tràn bờ
Nhưng nay thế trở ngược rồi
Trẻ con tắm, chẳng ngập cờ ắc cắc
Vì đâu nên nỗi đau ngặt
Nghèo thì phá, phá lại nghèo hơn thêm
Cái vòng luẩn quẩn loanh quanh
Như con rắn nuốt đuôi mình mà thôi
May sao trong lộn ra ngoài…
Vọng u hối soán đặng ngời ngời minh
Ôi dòng sông mát trong tim..!

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

18 tháng 4, 2008

** Một Mình Ta với Phôi Pha


MỘT MÌNH

Một mình mình với cô đơn
Một mình mình với nỗi buồn không tên
Một mình ôm chiếc bóng mình
Một mình mình nhớ tới tình: mình ta
Một mình ta với phôi pha
Một mình ta với tình ta một mình
Một mình ta nhớ tới em
Một mình ta nhớ ấm êm lụa là
Một mình nghe tiếng mây trôi
Một mình nhìn thấy khói rơi đùng đùng
Một mình mình với hư không
Một mình thổn thức bao đêm một mình
Một mình viết nửa chữ tình
Một mình nghe thở, nghe tim thì thầm
Một mình gậm nhấm nỗi niềm
Một mình cố nuốt bóng đêm một mình
Một mình ôm chiếc gối ôm
Một mình trùm lấy mơ màng năm canh...