Links - Liên kết dến các trang Website. Blogspot, fb, chuyên trang thơ THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

29 tháng 4, 2013

** Vài dấu Chân Trần: (Vancouver & Cape town)

VANCOUVER
 
Van-cu-vơ thật như mơ
Trời trong cảnh đẹp nên thơ quá chừng
Thanh bình theo cách đặc trưng:
(phương bắc với những cánh rừng xứ ôn…)
Thu về, phong rụng lá vàng
Xạc xào trong gió dạ càng nôn nao

 

CAPE TOWN

Kếp thau, thật quá bất ngờ
Bất ngờ vẻ đẹp, bất ngờ giàu sang
Anh bồi nói sõi tiếng Anh
Một câu chí lí càng thêm bất ngờ.


27 tháng 4, 2013

** Sắc Tím Loang Trời


SẮC TÍM LOANG TRỜI

Lộng lẫy trong tà áo màu sim
Ngang trời chói lóa dáng hình em
Đường nét trang đài sang trọng quá
Hiền nhân quân tử ngẩn ngác nhìn

Em đến từ đâu thế hỡi em
Cung hằng thỏ ngọc, xứ thần tiên(?)
Một ánh nhìn thôi nhưng quá đủ
Để anh đắm mãi giấc trăng buông

Em sẽ về nơi hương ái ân
Trong nguồn sinh khí kết lương duyên
Một cõi dành em, chờ em tới
Cùng anh đằm mát nước sông tình

Em đã về nơi tình tỏa hương
Trong vòng tay ấm, giữa tình anh
Những chiều nắng tỏa buồm căng gió
Sắc tím màn trời ngỡ áo em

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** Sau giường, Vẽ 4 Bàn Chân



SAU GIƯỜNG, VẼ BỐN BÀN CHÂN

Khi ngồi phía sau giường
Nhìn thấy một đống chăn
Bốn chân ai thò đó
Ngủ chưa hả, chèo đò

Hai bàn giữa khều kìa
Hai bàn bên quậy cựa
Một lúc, hai bàn giữa
Chồng lên như.. ngày xưa

Rồi bàn giữa làm trụ
Lật bàn khụ kia lên
Hai bàn to úp trên
Hai bàn xinh ngửa dưới

Bốn bàn thành hai cặp
Hai bàn dưới dạng ra
Hai bàn trên siết lại
Ngón man dại quắp ghì

Đò ơi, sông to thế
Chèo mãi chẳng tới bờ
Sóng xô lên từng hồi
Thuyền rung lắc ngả ngớn

Rồi sóng ngầm đột biến
Bốn bàn quấn quặp nhau
Vắt cho kiệt áo trời
Rồi xì hơi bong bóng

Bốn bàn chân thả lỏng
Trôi về phía mênh mông
                                      Trôi về phía
                 mênh mông
                                     Trôi 
                                               về phía
                         mênh mông


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

** Giọt TÌNH


GIỌT TÌNH

(III)
Hoa ứa từ trong nhụy ngọt ngào
 Giọt mật quý giá để thương trao
Loài chim loài bướm vươn vòi hút
Nhấm nháp hương đời phút chênh chao

Em ứa vào anh giọt tình say
Khi lòng mê mẩn giữa ngất ngây
Từ đâu em có hương vị ấy
Một dòng, chỉ chảy lúc duyên giao

(I)
 Chim bướm vờn bay kiếm tìm men
Một đời lãng tử mãi lang thang
Vờn hoa rúc nhụy giúp hạt phấn
Hợp noãn mong chờ mỏi mòn mong

Em tỏa vào anh một làn sương
Giăng mờ mọi lối mắt lim dim
Cảm nhận giọt tình đang ứa chảy
Vào chốn muôn trùng giữa mê cung

(IX)
Hương ưỡn mình lên, rướn mình lên
Giọt tình như đã suýt trào tràn
Vị ngọt mật ong loang nhễu ướt
Chòm lông nhèm nhẹp ướp hương quen

Muốn nói một lời với giai nhân
Nói bằng giao thức của tâm xuân
Lời của giọt tình ngân hoang dại
Điên cuồng một kiếp ứa miên man

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

26 tháng 4, 2013

** Thơ Nào cũng EM


THƠ NÀO thì cũng THƠ EM


Mở máy ra ngồi, tính làm thơ
Thơ gì? Nên viết cái chi đây?
Ừ, cái chi chi ra thơ đấy
Tây đông kim cổ – nó là thầy

Nhưng đã thơ tôi, Tôi là Tôi
Không em đâu dễ đã thành thơ
Thôi thì lỡ chét vì em vậy
Sẽ viết về em hết kiếp này

Em ở phương nào, em có hay
Thời sờ bướm đậu, ngắm bướm bay
Em nhột, em cười, em.. hi hí
Cho lòng nam tử ngất ngây say

Em ở miền xưa lắm nắng mưa
Một mai* đoạn tuyệt giấc mơ đầu
Đoạn tuyệt mảnh tình non chúm nở
Thung đồi cưng cứng nhụy chum cau

Anh đã đi vào giữa miền say
Em ở trong mơ, ở giữa đời
Tình em thấp thoáng nhiều vóc dáng
Anh hiểu ra rồi: Em là thơ

Em cứ là em, anh đắm say
Nồng nàn, nóng ấm, ngát hương bay
Là em; da thịt êm ngà ngọc
Ngọt đặm thơm lừng.. dâm dấp tay

Nhân thế gắn tình một vóc thôi
Riêng anh nghĩ khác với nhiều người
Tình em vốn ở trong đa thể
Tồn tại trong nhiều cuộc đời ai

Em vẫn thập toàn như trong mơ
Cho anh động lực sống giữa đời
Nhờ nhựa ứa ra từ cội nhụy
Hương loang từ chỗ ngất ngây về

Mới gặp em đây anh đã mê
Vì anh đã sẵn bức ba đê* - *(3D)
Khi ảnh và hình hòa làm một
Tâm thức chợt tỉnh thấy em về

Em tuyệt quá hà em yêu ơi
Ngày xưa chỉ dám chút cận kề
Tay cứ run run như cáo sấy
Nên chừ bù lại chút.. tiên sư

Đường trần muôn vẻ bức tranh thêu
Anh muốn cùng em dệt sắc màu
Thêu cả tình nồng, thêu hương vị
Thêu tình, thêu nghĩa đến muôn sau


THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** Tìm đâu ra một Tấm Lòng


TÌM ĐÂU RA MỘT TẤM LÒNG

                                               Khi say mới thực là người
                                            Còn khi tỉnh rụi: nửa người nửa “con”

Dương trần vạn nẻo mải bon chen
Xem nặng vật chất, nhẹ tinh thần
Bốn cẳng trườn bò, bươn về trước
Đâu ngờ trầm bổng.. ấy trăm năm

Ai cũng nghĩ mình sẵn thông minh
Nước lên ắt biết đứng lên cồn
Nhưng cồn thì nhỏ - người như kiến
Nên mới tranh giành, sợ nước lên

Một máng cám con, heo cả đám
Vài khúc xương ống, chó cả đàn
Nên phải vả nhau nhăn nanh vuốt
Gầm gừ sừng sộ.. mắt long lên

Có khi chẳng muốn trở thành Ông
Nhưng đời khinh thị kẻ là Thằng
Ăn trên ngồi trốc, ông xơi trước
Xương xẩu còn chăng, mới đến thằng

Một mình sức mọn chẳng thành công
Kéo đảng lập bè tụ đám đông
Nếu thắng thì chia quyền, lợi, lộc..
Một đời thủ đoạn, hết nhân tâm

Loài vật tranh nhau, ấy luật rừng
Con nào cường tráng khỏe mạnh hơn
Sau trận thư hùng hai còn một
Giang sơn, “Mỹ nữ” cứ vẫy vùng

Nhân thế ngày càng bất nhân hơn
Tranh quyền đoạt lợi quyết liệt hơn
Thủ đoạn càng ngày càng xảo quyệt
Tàn độc, nham hiểm, nhỏ nhen hơn

Cứ thế loài người lụn bại thêm
Chút tình nhân thế hiếm hoi dần
Phía mảng tâm hồn càng nghèo kiệt
Tìm đâu ra được những tấm lòng
… … …
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

22 tháng 4, 2013

** Trên đời, Nào kẻ không Yêu




NHỮNG KẺ KHÔNG BIẾT YÊU

Không biết yêu, sống chi tốn chỗ
Loài tằm, sâu.. rọc lá suốt đời
Ăn no nằm khểnh ngáy khò
Biết chi đực cái lỗ lời nắng mưa..

Lũ dòi bọ suốt đời dòi bọ
Chỉ chổng mông chúi mũi phân gio
Mũi nào biết ngửi thơm tho
Sau mông con cái để thò thằng cu..

Có nhiều loại không cần đực cái
Tự chính mình ân ái gối chăn
Sinh sôi nhờ chuyện phân thân
Nhân đôi, bốn, tám, vạn trăm nhằm gì..

Chỉ một loại hàng trăm hàng triệu
(đoàn chiến binh tên gọi tinh trùng)
Chẳng yêu đồng sự đồng môn
Bươn tìm quả trứng trong cung đang chờ

Thế mới biết chuyện đời đâu đó*
Có bàn tay Tạo hóa an bài
Loài người sống để yêu nhau
Loài trâu ngựa.. để cày bừa, kéo xe..

Cày nhiều, kéo lắm mà chi
… …

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** NGÀN NĂM VẪN THẾ


NGÀN NĂM  VẪN THẾ

Sóng cứ mãi xô chồm bờ cát
Ngàn năm rồi mà sóng vẫn ham
Ôm trườn lên cát nghiêng nằm
Vuốt ve, ve vuốt nồng nàn nâng niu
Khi gió lớn sóng càng hăng dzữ
Và cuồng phong, sóng ập cuồng điên
Cát nằm im đợi sóng êm
Phải chăng chiều sóng qua cơn...
                                 phừng phừng.


19 tháng 4, 2013

** Trần Truồng


KHI YÊU TA LẠI LÀ ĐỨA TRẺ

Có gì đâu!
Khi ai đó chào đời
Tất cả giống nhau
TRẦN TRUỒNG
như Nhộng lột
Rồi bà mụ quấn mấy vòng tã lót
Che đi
Cái nói lên Tí Hĩm, Thằng Cu
Che đi
TRẦN TRUỒNG thể xác
TRẦN TRUỒNG tâm hồn
Rồi trải chặng đường trần
Thể xác lớn lên, mẩy nở
Tâm hồn khép lại chút nghiêng che
Và khi.. nhảy xuống đại dương yêu
Sóng chồm lên gầm rít
Đời lồng vào trong nhau
Trên dưới
Áo quần thừa, vương vãi
Cà vạt com lê lịch sự trâu bò*
Ta lại về với cội rễ sinh ta
Tình ái
Theo nghĩa tự nhiên của muôn loài
trong mỗi con người..
TRẦN TRUỒNG hai phía
Tắm trong yêu
đời sẽ tràn trào năng lượng sinh sôi
Làm nên tất cả
Trên đời

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

*Lòng trâu như dạ bò

** Vãi.. Tình


VÃI

Tôi vãi tình tôi ra giữa đời
Như người đời vãi hạt giống cây
Mầm hướng lên trời, rễ xuống đất
Muôn loài cùng một hướng sinh sôi

Tôi vãi tình tôi vào trong em
Tình theo lối dẫn tới ấm êm
Có giọt tình nào lơ đãng nhỉ(?)
Để lạc đường duyên chốn mặn nồng

Em vãi hồn em trộn hồn anh
Hòa vào hơi thở quyện, ngấm, lan...
Nghe tiếng thình thịch như chỉ một
Chỉ một linh hồn, một nhịp tim

Em vãi tình em vào trong tôi
Xông hương – ngây ngất vị hương trôi
Vào tận nồng nàn – nơi hổn hển
Ôi xứ thần tiên giữa miệt trần.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


** Nẻo Đường Em Đi (thơ Dấu Lặng)


NẺO ĐƯỜNG EM ĐI
(không ai ngắt hoa vẫn cứ tàn)

Kim cổ tây đông
Ngàn năm, vạn năm
Nhân cư cùng cốc thâm sơn
Thường nghèo tận mạng
Vi hàn trăm năm…

Người khôn
Tìm về nơi thị tứ
Vì công danh và cơm áo gạo tiền...
Chim trời di trú từng mùa
Tìm cơ để sống, kiếm cơ sinh tồn

Lẽ đời vốn bon chen bấn loạn
Sứa nào bơi ngược sóng biển tràn
Người ta lên phố học hành
Theo văn chương để thành danh với đời

Em đi... với vài đồng tiền lẻ
Cùng tấm thân mát mịn trắng tròn...
Nhưng mơ ước chẳng kém người
(Đời không hy vọng là đời bỏ đi)

Quê nghèo vốn xác xơ héo úa
Ai cam tâm bám trụ với nghèo
Chỉ tuồng nông cạn óc trơn
Hay người giữa cảnh cơ hàn chơ vơ

Em đã đi trong trào lưu vạn nẻo
Ai có gì thế mạnh hãy chìa ra
Xướng ca cặp với nhạc đàn
Đèn sách đi với văn nhân chõng lều...

Còn em có tấm thân mát mịn
Như hoa vừa hé nhụy thơm tho
Em mong gặp bóng trượng phu
Chở che cánh liễu đào tơ cát đằng

Không ai ngắt, đóa hồng nào tươi mãi(?)
Nếu ở quê dầu dãi gió sương
Đến ngày xòe nụ cánh bung
Mong chi có một bóng tùng tán che

Đời con gái một lần xuân sắc
Không kết đôi cũng quá lứa lỡ thời
Khi còn nồng vị hương cau
Ai trách em tránh phân trâu răng chừ?

Thời trổ nhụy ai cũng giàu mộng ước
Màu thời gian thì nhuộm cả nhân gian
Em đi, quả trứng ửng hồng...
Phố xá nặn, trứng vữa không tròn vẹn

Mùi cũng nặng mùi đường trần bụi bặm
Không còn thơm hương bưởi hương lài
Nồng nàn - mờ nhạt phôi phai
Vì cạm bẫy giăng đầy nơi ham hố...

Đường trần thế đương nhiên là thế
Ai trách chi nhụy rữa hoa tàn
Rữa ra cho quả ngọt lành
Để tiếp tục hành trình về vô định

Người xúm lại sống bên nhau quần tụ
Tiện làm ăn nên thị trấn hình thành
Phố phường đô hội dần lên
Em đến đó làm chủ nhân tứ thị

Nào có chi mà nặng đầu đi ở
Vài bước chân về tới chốn chôn rau
Hoa cau rụng giữa vườn nhà
Hoa hồng lụi ở lọ hoa bất kì

Em đánh cược đời em cho tàn tạ
Cho cháy bùng cho ngấm bã men say
Dẫu rằng nhân thế đắng cay
Thì trời vẫn mở ráng mây màu hồng*

Đời vẫn đẹp, Người vẫn Người một nửa
Nửa thú hoang bên cạnh nửa nhân văn
Nửa yêu thương vẫn nồng nàn
Thế gian ai chẳng mơ màng yêu thương

Muôn loài thế, loài người cũng thế
Thì lo chi cạm bẫy nào giăng!
Đời cần can đảm phiêu diêu
Nằm co dưới mái tranh nghèo mà chi.

*thơ Dấu lặng
THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN


18 tháng 4, 2013

** Ngoài mảng thơ Tình - THẬT GIẢ






THẬT GIẢ

Không thật là giả
Không trắng thì đen(?)
Đương nhiên – không hư là thực
Làm đẹp, có phải là lừa dối?
Cắt, chải mái tóc xù
Cho đỡ bù đỡ rối...
Tỉa sợi lông mày
Cho thanh tú phượng loan...
Độn mũi cắt mi
Làm má lúm đồng tiền
Tô phấn điểm son
Vẽ mày kẻ mắt
Vá môi sứt, trồng răng giả
Làm khác đi khuôn mặt…
Đâu thật đâu giả??
Cắt cỏ tỉa cành
Cho khuôn viên thêm đẹp
Tôn tạo một di tích...
Chăng là lừa dối?!

Thế nên, ở đời này
Mọi sự cũng chỉ là tương đối.

THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN